Trong vụ tai nạn xe, chiếc xe va chạm với Nhan Hạc lao tới từ phía bên phải, vì thế vết thương của Nhan Hạc phần lớn nằm ở bên sườn phải. Cánh tay phải và đùi phải bị thương tương đối nghiêm trọng, còn phía bên trái thân thể nàng chủ yếu là một vài vết trầy da và vết xước nhỏ, không cần phải băng bó quá nhiều.
Chẳng rõ có phải trong lúc tai nạn đã bị vật sắc nhọn nào đó cứa trúng hay không, mà đùi phải chính là bộ phận bị thương đau đớn nhất của nàng. Nhan Hạc từng liếc nhìn tấm ảnh bác sĩ mang tới, một vết thương dài chừng 20 centimet kéo dài từ đùi xuống tận mạn bắp chân, máu thịt be bét. Chỉ cần nhìn thôi Nhan Hạc cũng có thể cảm nhận được nỗi đau thấu xương lúc đó, khiến nàng toát mồ hôi lạnh khắp người.
Vì vết thương trên đùi vẫn đang được băng bó nên nàng không thể xuống giường đi lại, nếu không miệng vết thương sẽ bị rách ra. Mấy ngày nay, nàng coi như bị đóng đinh luôn trên giường bệnh.
Thấy thật nhàm chán, Nhan Hạc bèn bảo Lộc Hữu Thanh kể cho mình nghe về những chuyện từng xảy ra giữa hai người trước kia. Lộc Hữu Thanh kể rất nhiều và vô cùng chi tiết, phần lớn là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống học đường năm 18 tuổi của cả hai. Thế nhưng Nhan Hạc lại nghe đến mức say sưa, từ lời kể của Lộc Hữu Thanh, nàng dần chắp vá ra được hình ảnh của hai thiếu nữ thanh xuân tràn đầy sức sống. Trong lòng nàng vừa nảy sinh cảm giác vui vẻ, nhưng đồng thời cũng xen lẫn vài phần phức tạp.
Những câu chuyện này qua lời kể của Lộc Hữu Thanh rồi được nàng nạp vào trong trí não. Nhan Hạc đã từng thử kết nối những sự việc này với đại não của mình, hy vọng có thể nhớ lại được dù chỉ là một chút ít. Thế nhưng dù có cố gắng thế nào, nàng cũng chẳng thể nhớ ra bất cứ điều gì, giống như nàng và nhân vật chính trong những câu chuyện này ngoại trừ cái tên giống nhau ra thì chẳng có nửa điểm liên quan.
Nói không buồn thì chắc chắn là giả, rõ ràng Lộc Hữu Thanh đang miêu tả lại những chuyện giữa hai người bọn họ, vậy mà bản thân nàng lại giống như chưa từng tham gia vào vậy. Nhưng chuyện khôi phục ký ức này không thể nóng vội được, bác sĩ kiểm tra cho nàng cũng đã nói như thế.
"Đôi khi cậu càng muốn khôi phục ký ức thì hiệu quả có khi lại càng kém đi, chi bằng cứ để thuận theo tự nhiên, đừng để tâm đến nó quá nhiều."
Những ngày nằm trên giường bệnh trôi qua thật lâu, mỗi ngày đều là trải qua cùng với Lộc Hữu Thanh. Theo thời gian, móng tay của Nhan Hạc cũng dần mọc dài ra, những lúc buồn chán nàng thường thích nghịch móng tay của chính mình.
Lộc Hữu Thanh nhìn thấy cảnh đó liền nhíu mày, nắm chặt lấy bàn tay đang táy máy của nàng, ép nàng phải đối diện với mình. Ánh mắt cô tối sầm lại nhưng giọng nói vẫn dịu dàng như trước, thế nhưng lời nói ra lại khiến trái tim Nhan Hạc run rẩy.
"Nếu cậu còn làm như vậy nữa, mình thật sự sẽ trói tay A Hạc lại đấy."
Cô hơi nheo mắt lại, Nhan Hạc chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đen thẳm dưới hàng lông mi dài của cô. Chẳng biết tại sao, nàng bỗng cảm thấy câu nói này của Lộc Hữu Thanh không giống như đang hù dọa mình chút nào, chỉ đành rụt cổ lại liên tục gật đầu.
Dường như không tin tưởng vào nghị lực của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh giữ chặt lấy tay nàng, lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc bấm móng tay, bắt đầu cắt tỉa bằng phẳng những chiếc móng mới mọc của nàng.
Hai bàn tay trắng nõn đan vào nhau, Lộc Hữu Thanh nắm lấy một ngón tay của nàng, vẻ mặt vô cùng tỉ mỉ. Thần sắc cô nghiêm túc giống như đang thực hiện một việc gì đó cực kỳ trọng đại.
Rèm cửa trong phòng được kéo ra một nửa, ánh nắng từ nửa bên kia tràn vào, đổ dồn lên người Lộc Hữu Thanh. Dường như ngay cả ánh mặt trời cũng đặc biệt ưu ái cô, dịu dàng bao bọc lấy thân hình cô, khiến cho từng sợi tóc đều như đang phát sáng.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng, vì trong phòng đang bật điều hòa mát lạnh nên cô không cởi áo khoác ngoài. Mái tóc buông xõa tùy ý trên chiếc áo khoác vest, chiếc áo sơ mi bên trong bị cô mở hai chiếc cúc trên cùng, để lộ ra phần lớn làn da trắng ngần. Nhan Hạc chỉ thoáng liếc nhìn qua đã vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.
Nàng rũ mắt nhìn nghiêng khuôn mặt Lộc Hữu Thanh, nốt ruồi nơi khóe mắt cô đặc biệt thu hút sự chú ý của nàng. Trong lòng nàng không kìm được mà cảm thấy một sự bình yên lạ kỳ. Từ nơi ngón tay đang đan vào nhau của hai người dường như nhen nhóm lên một ngọn lửa nóng rực, nó lan tỏa dọc theo cánh tay rồi cuối cùng dừng lại nơi trái tim đang trống rỗng của nàng.
Động tác cắt móng tay của Lộc Hữu Thanh dần chậm lại, cuối cùng dừng hẳn. Cô ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt đang nhìn tới của Nhan Hạc.
Đáy mắt trong veo phản chiếu hình bóng của cô, đôi mắt màu hạt dẻ cùng hàng lông mi run run, đó là dáng vẻ khiến người ta không khỏi rung động.
Cô không nhịn được mà cúi người tới gần, các đốt ngón tay đang nắm lấy tay Nhan Hạc thừa cơ luồn vào giữa các kẽ tay của nàng, mười ngón tay đan chặt vào nhau, không để lại một khe hở nào.
Nhan Hạc bị sự tiếp cận của cô làm cho giật mình, theo bản năng ngả người ra sau, lưng tựa vào thành giường. Trước mặt nàng là một Lộc Hữu Thanh đẹp đến mức kinh tâm động phách, hai người cứ thế nhìn nhau đắm đuối.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng lên, không khí dường như cũng trở nên đặc quánh lại, đến mức ngay cả từng nhịp thở cũng mang theo hơi nóng hầm hập. Khoảng cách bị không khí kéo lại gần hơn, Nhan Hạc có thể cảm nhận được hơi thở của Lộc Hữu Thanh, cùng với nhịp tim đập loạn xạ của chính mình, dường như sắp nổ tung trong lồng ngực.
Lộc Hữu Thanh rũ mắt, hàng lông mi dài rung rinh, ánh mắt cô dừng lại trên đôi môi mềm mại của Nhan Hạc. Ánh nhìn trở nên tối tăm, rồi sau đó cô cúi người xuống.
Nhan Hạc sững người, theo bản năng nắm chặt cổ tay, cả cơ thể căng cứng lại. Giây tiếp theo, nàng liền cảm nhận được một sự mềm mại và ấm áp lướt qua khóe miệng mình. Cảm giác ấy giống như một luồng điện từ khóe môi chảy dọc khắp toàn thân, tê tê dại dại siết chặt lấy ý thức của nàng. Nàng đưa tay ra, cơ thể không tự chủ được mà lùi về phía sau, nhưng ngay lập tức đã bị người kia ôm trọn vào lòng.
Chẳng biết là hụt hẫng hay là may mắn, Nhan Hạc chỉ cảm thấy sợi dây thần kinh vốn đang căng như dây đàn trong đầu kể từ khi Lộc Hữu Thanh tiến lại gần bỗng nhiên được thả lỏng. Nàng không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm, nghiêng đầu nhìn những sợi tóc của Lộc Hữu Thanh ở ngay sát bên cạnh. Trong lòng nàng thầm thắc mắc tại sao vừa rồi cô lại không hôn lên, nhưng rồi lại tự phản bác chính mình rằng chẳng lẽ nàng lại muốn thân mật đến thế sao.
Lộc Hữu Thanh ôm lấy nàng, đôi mắt trong trẻo nhìn vào tấm ván giường phía sau Nhan Hạc. Cô có thể cảm nhận được bàn tay đang đan vào tay Nhan Hạc vì sự lo lắng của nàng mà rịn ra mồ hôi, dính dính, vây khốn chặt chẽ trái tim cô. Bàn tay còn lại lúc này đang siết chặt, dùng sức đến mức đầu ngón tay trắng bệch.
Bây giờ vẫn chưa được, sẽ làm A Hạc sợ mất.
Trong phòng nhất thời không ai nói gì, chỉ có hơi thở của hai người đan xen bên tai nhau. Nơi vành tai Nhan Hạc lan tỏa ra từng vệt đỏ ửng, tiếng thở của Lộc Hữu Thanh bên tai dường như bị phóng đại lên, từng nhịp thở chiếm trọn mọi giác quan của nàng. Tiếng tim đập khi áp sát lồng ngực dần trở nên đồng điệu, nhấp nhô phập phồng, bên tai nàng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập thình thịch.
"Cộc cộc." Tiếng gõ cửa vang lên, hai người đang ôm chặt lấy nhau đều sững lại. Lộc Hữu Thanh nhắm hai mắt lại, khi mở ra lần nữa thì đã khôi phục lại vẻ bình thường. Cô nghiêng đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên cổ Nhan Hạc, mỉm cười đứng dậy, sau đó đi mở cửa dưới ánh mắt ngơ ngác của nàng.
Đó là bác sĩ đến kiểm tra định kỳ hàng ngày.
Trong khoảng thời gian này, vết thương của Nhan Hạc đã bắt đầu đóng vảy gần hết, cánh tay phải bị gãy cũng đã có thể thực hiện những động tác cầm nắm đơn giản, chỉ có điều vẫn còn bó bột nên không thể cử động mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!