Chương 50: (Vô Đề)

Phía ngoài cổng ra của sân bay Hải Thành, từng hàng người hâm mộ đứng chờ với những tấm biểu ngữ và bảng đèn trên tay. Từ khoảng cách rất xa đã có thể nhìn thấy ba chữ "Lộc Hữu Thanh" thật lớn rực sáng trên bảng đèn. Vừa thấy Lộc Hữu Thanh bước ra từ bên trong, đám đông lập tức xôn xao, nhưng họ vẫn rất lịch sự, không hề ồn ào náo loạn, ngay cả lúc tiến lên cũng rất có trật tự, không làm cản trở lối đi của những hành khách khác.

Nhan Hạc đi theo sau Lộc Hữu Thanh, nhìn những người hâm mộ này hưng phấn tiến đến bên cạnh cô, ríu rít trò chuyện cùng cô. Nàng nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, thấy cô đang nở một nụ cười dịu dàng.

"Lộc... Lộc ảnh hậu, em thật sự rất thích chị. Từ bộ điện ảnh đầu tiên của chị là em đã bắt đầu thích chị rồi, hôm nay cuối cùng em cũng được đến gặp chị." Một người hâm mộ kích động đứng bên cạnh Lộc Hữu Thanh, tấm biểu ngữ trong tay vung vẩy theo biểu cảm hưng phấn của cô gái nhỏ, đôi mắt cô ấy sáng rực, lấp lánh vẻ sùng bái và vui mừng.

Lộc Hữu Thanh nghe vậy liền nhìn về phía cô gái, thuận tay đón lấy tấm biểu ngữ trên tay đối phương để ký tên: "Thật sự rất cảm ơn sự yêu mến của em, em tên là gì?"

Sau khi biết được tên của đối phương, Lộc Hữu Thanh viết thêm một lời chúc phúc lên tấm biểu ngữ, rồi sau đó mỉm cười gật đầu.

Khi Lộc Hữu Thanh mỉm cười, vẻ thanh lãnh và khó gần trên người cô hoàn toàn tan biến. Trong đám đông tức khắc rộ lên một hồi kinh ngạc, bởi lẽ bất cứ ai khi được ngắm nhìn nhan sắc làm rung động lòng người của Lộc Hữu Thanh ở khoảng cách gần như thế này đều sẽ ngẩn ngơ mà thốt lên kinh ngạc. Đám đông hưng phấn chen lấn, đưa bưu thiếp và ảnh chụp về phía cô, khiến Nhan Hạc và Lâm Nhạc lập tức bị đẩy ra ngoài.

Nhan Hạc bị người hâm mộ chen lấn, buộc phải đi theo dòng người. Nàng rướn cổ quan sát tình hình của Lộc Hữu Thanh, thấy cô vẫn được vệ sĩ bảo vệ chu đáo thì mới thở phào nhẹ nhõm. Đồng thời, nhìn thấy cô bị người hâm mộ vây quanh, trong lòng nàng bỗng nảy sinh vài cảm xúc khác lạ.

Giống như một khối ngọc quý mà mình nâng niu bấy lâu nay đột nhiên bị người khác nhìn thấy, lồng ngực nàng ẩn ẩn vị chua xót. Dáng vẻ cô mỉm cười với người khác lọt vào mắt nàng bỗng trở nên chói mắt vô cùng. Nàng dời mắt đi, không muốn nhìn thấy cô lúc này, đồng thời trong lòng cũng dâng lên h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt. Nàng không muốn cô cười với bất kỳ ai như vậy, nàng chỉ muốn cô thuộc về một mình nàng, chỉ một mình nàng được ngắm nhìn mà thôi.

Nhan Hạc hơi chau mày, chính nàng cũng không nhận ra bản thân đang ghen. Ngay lúc nàng chuẩn bị dời tầm mắt khỏi Lộc Hữu Thanh để bình tâm lại, thì từ khóe mắt, nàng bỗng thoáng thấy một người ăn mặc rất kỳ quái trong đám đông.

Người đó mặc một chiếc áo khoác đen có mũ, khẩu trang đen và vành nón che kín mít khuôn mặt. Hai tay người đó đút vào túi áo, trên người không có bất kỳ biểu ngữ hay bảng đèn nào liên quan đến Lộc Hữu Thanh, cứ thế đứng ở hàng cuối cùng của đám đông, không chen vào cũng không rời đi.

Nhan Hạc hơi nhíu mày, nhấc chân định tiến lại gần để nhìn cho rõ. Nhưng khi nàng chen qua được đám đông và ngẩng đầu lên lần nữa, thì phát hiện người lúc nãy đã biến mất không thấy tăm hơi. Nhan Hạc vội vàng nhìn quanh bốn phía nhưng vẫn không thấy bóng dáng người đó đâu.

"A Hạc đang tìm cái gì vậy?" Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc quay đầu lại nhìn, thấy Lộc Hữu Thanh đã đi đến bên cạnh mình từ lúc nào, trên tay cô không còn những tấm bưu thiếp hay ảnh chụp cần ký tên nữa.

Mà những người hâm mộ vừa rồi còn vây quanh đòi ký tên, lúc này đều dùng ánh mắt kỳ lạ và tò mò nhìn Nhan Hạc, có vài người thậm chí còn trợn mắt dò xét nàng.

Nhan Hạc đột ngột trở thành tâm điểm của những ánh nhìn khó hiểu: "..."

Nhan Hạc dời sự chú ý từ người lạ mặt đã biến mất kia đi, lắc đầu nói: "Không có gì đâu."

Lộc Hữu Thanh vì thế nắm lấy tay nàng, mỉm cười bảo: "Vậy chúng ta đi thôi."

Bị Lộc Hữu Thanh nắm chặt tay dưới ánh mắt của bao nhiêu người và ống kính điện thoại, trái tim Nhan Hạc theo thói quen run rẩy một nhịp. Nàng cúi đầu nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, tuy đã nhạy bén nhận ra có người đang cầm điện thoại ghi hình, nhưng nàng vẫn ngước mắt, bình thản nhìn sâu vào đôi mắt cô, nắm ngược lại tay cô.

"Được."Thời tiết ở Hải Thành thay đổi thất thường, buổi trưa khi rời sân bay vẫn còn âm u xám xịt, gió lạnh từng cơn, nhưng khi mọi người trong đoàn phim đều đã đến khách sạn thì thời tiết lại chuyển biến tốt hơn.

Vì đoàn phim cần đi sắp xếp bối cảnh trước, việc quay phim sẽ bắt đầu vào ngày mai, nên Lộc Hữu Thanh hiếm hoi có được một ngày nghỉ ngơi. Nhan Hạc liền ở lại khách sạn cùng cô xem kịch bản.

Cảnh quay lần này của Lộc Hữu Thanh là phân đoạn cuối cùng của bộ phim, bởi vậy từ trên xuống dưới đoàn phim đều rất coi trọng cảnh này. Ngay cả một người luôn điềm tĩnh khi đóng phim như Lộc Hữu Thanh cũng lộ vẻ hơi căng thẳng. Nhan Hạc nhìn cô ngồi thẫn thờ một mình trên ghế sofa ở phòng khách rất lâu.

Lộc Hữu Thanh thẩn thờ bao lâu thì Nhan Hạc cũng đứng ở cửa phòng ngủ nhìn cô bấy lâu.

Đến khi Lộc Hữu Thanh thu hồi tâm trí, vừa quay đầu lại đã thấy Nhan Hạc đang đứng ở cửa phòng ngủ nhìn mình một cách thâm tình. Đường nét gương mặt Nhan Hạc rất đẹp, mang theo vẻ lạnh lùng và đầy tính công kích, nhưng đôi mắt nàng lại trong veo, vừa hay trung hòa đi sự sắc sảo của nhan sắc, khiến cả người nàng trông rất thuần khiết.

Nhưng hiện tại, đèn trong phòng khách đã tắt, trời cũng đã sầm tối, chút ánh hoàng hôn nhạt nhòa còn sót lại không thể xua tan bóng tối, khiến người ta không nhìn rõ đôi mắt nàng. Toàn thân Nhan Hạc toát ra một bầu không khí vừa sâu đậm vừa mãnh liệt.

Lộc Hữu Thanh nhìn thấy nàng, cảm giác nặng nề nảy sinh từ việc nhớ tới Lộc Ngưng Uẩn bỗng chốc tan biến. Cô đứng dậy từ ghế sofa, muốn đi tới ôm lấy Nhan Hạc, nhưng lại quên mất mình đã ngồi quá lâu khiến chân tay tê dại. Ngay khi vừa định nhấc chân, cô liền cảm thấy đau nhói, trọng tâm không vững mà ngã nhào xuống.

Một tiếng thốt lên khe khẽ, cơn đau buốt lạnh như dự đoán không hề ập đến, thay vào đó, bao bọc lấy cô là vòng tay mềm mại của Nhan Hạc cùng mùi hương thanh khiết trên người nàng.

Lộc Hữu Thanh run rẩy rèm mi rồi mở mắt ra, nhìn thấy ánh mắt đầy lo lắng của Nhan Hạc.

"Cậu có sao không?"

Trái tim cô như được ngâm trong một hồ nước ấm áp, cảm giác dịu dàng gột rửa khắp các mạch máu. Lộc Hữu Thanh lắc đầu bảo không sao, nhưng lại ôm lấy nàng, giọng điệu đầy vẻ tủi thân.

"Chân mình tê quá."

Nghe vậy, Nhan Hạc không một chút do dự bế cô lên, đi vào phòng ngủ rồi đặt cô xuống chiếc giường trong khách sạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!