Chương 5: (Vô Đề)

Bảy năm về trước, cả hai người đều mới mười tám tuổi, học cùng một trường cấp ba, thậm chí là ngồi chung trong một lớp học. Thế nhưng vì một vài nguyên nhân khác, suốt cả năm lớp mười một, sự giao lưu giữa hai người gần như bằng không, hay có thể nói là căn bản chưa từng chạm mặt nhau bao giờ.

Lộc Hữu Thanh vốn biết Nhan Hạc, nàng là con gái của Nhan Tố Dịch, là người thừa kế tương lai của tập đoàn Nhan thị. Nàng đi đến đâu cũng có người nhận ra, vốn dĩ cùng cô chẳng phải là người chung một con đường.

Bước ngoặt bắt đầu từ một buổi tiệc tối vào đêm hè năm ấy. Với thân phận là đại tiểu thư của tập đoàn Nhan thị, Nhan Hạc dĩ nhiên bị Nhan Tố Dịch ép buộc phải đến tham dự buổi tiệc.

Nhan Tố Dịch vốn dĩ muốn đưa con gái đi cùng để làm quen với người của các công ty lớn cho biết mặt, chờ sau khi dẫn Nhan Hạc đi chào hỏi mọi người xong xuôi, bà tự nhiên để cho Nhan Hạc được tự do.

Nhan Hạc giống như một chú chim vừa được thả ra khỏi lồng sắt, nàng kéo vạt váy lễ phục trên người, đi dạo vẩn vơ trong khu vườn sau của buổi yến tiệc. Vào thời điểm này, những người đó hẳn là đều đang ở bên trong để xã giao, khu vườn phía sau rất yên tĩnh. Tiếng ve kêu và tiếng chim hót rơi vào trong đêm thanh vắng, hòa cùng làn gió nhẹ thổi tới trên người cảm thấy vô cùng thoải mái, dường như cách biệt hoàn toàn với sự ồn ào náo nhiệt của buổi tiệc bằng một rào chắn vô hình.

Thế là, chính tại một nơi yên tĩnh và thoải mái như vậy, Nhan Hạc đang mặc lễ phục đã tình cờ gặp được Lộc Hữu Thanh cũng đang diện một bộ lễ phục.

"Sau khi gặp mặt, tôi có nói gì không?" Nhan Hạc nghe rất chăm chú. Cảm giác một bên đầu óc trống rỗng, một bên lại nghe kể về câu chuyện của chính mình thật sự rất kỳ diệu, giống như đang có thứ gì đó được lấp đầy vào trong đại não vậy.

"Đương nhiên là có, hơn nữa những lời cậu nói mình vẫn luôn ghi nhớ kỹ."

Những lời này của Lộc Hữu Thanh ngay lập tức khơi dậy sự tò mò trong lòng Nhan Hạc, nàng nôn nóng hỏi: "Tôi đã nói gì thế?"

Gương mặt ẩn trong bóng tối của Lộc Hữu Thanh chợt nở nụ cười, cô cất lời: "Cậu nói là: 'Cậu thật xinh đẹp, tôi có thể kết bạn với cậu không?'"

Nhan Hạc tức khắc im bặt, nàng vùi đầu vào trong chăn một lúc lâu mà không hề phát ra tiếng động nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Lộc Hữu Thanh nương theo không khí lọt vào tai nàng. Nàng dường như có thể hình dung ra được biểu cảm của Lộc Hữu Thanh lúc này, đôi gò má nàng hơi ửng hồng. Nàng suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn nhân lúc bóng đêm che khuất mà hỏi lại.

"Lúc đó tôi thật sự đã nói như vậy sao?"

"Tự nhiên rồi." Lộc Hữu Thanh đáp lại, cô nghiêng người cử động một chút lại tạo ra tiếng vải ma sát, "Chuyện này cậu cũng từng nhớ rất rõ ràng, chỉ là hiện tại cậu bị mất trí nhớ nên mới quên mất thôi."

Nhan Hạc vì thế không hỏi thêm nữa, chỉ cần nhắm mắt lại, nàng thậm chí có thể dựa theo những gì Lộc Hữu Thanh nói mà phác họa ra khung cảnh lúc bấy giờ. Con người khác với những loài động vật khác ở chỗ con người biết tưởng tượng, có thể tự vẽ ra một cảnh tượng mà mình chưa từng nhớ rõ, thậm chí còn thêm thắt cả những chi tiết nhỏ nhặt. Nhan Hạc cứ như vậy, càng nghĩ cảnh tượng ấy càng rõ ràng, mà càng nghĩ lại càng thấy xấu hổ.

"Sau đó thì sao? Cậu đã trả lời thế nào." Nàng vội vàng lắc lắc đầu, muốn vứt bỏ những cảnh tượng đó ra khỏi trí não, suýt chút nữa thì tự làm mình đau đầu.

"Sau đó," Lộc Hữu Thanh ngẫm nghĩ một chút, "Mình còn chưa kịp trả lời thì cậu đã bị mẹ dẫn đi mất rồi, sau đó chúng ta không còn giao lưu gì thêm nữa."

"Được rồi." Giọng nói của Nhan Hạc không kìm được mà lộ ra vẻ thất vọng, nàng cứ ngỡ lần đầu tiên gặp mặt, ít nhất hai người cũng phải nói với nhau được vài câu chứ.

"Đúng rồi, tại sao cậu lại ở đó, cũng là đến tham gia tiệc tối sao?" Nhan Hạc hỏi thăm.

Lần này Lộc Hữu Thanh trả lời không còn nhanh chóng như trước nữa, giọng của cô cũng thấp hơn một chút, giống như đã trải qua suy nghĩ kỹ càng rồi mới đáp lại.

"Ừm."

Giọng nói của cô nương theo bóng tối truyền đến tai Nhan Hạc, Nhan Hạc cũng không nghe ra được điều gì bất thường, chỉ tự mình gật đầu nói.

"Hóa ra là như vậy, thế lần sau chúng ta gặp lại là khi nào?"

"Lần sau chính là khoảng thời gian khai giảng đó." Có lẽ là vì thời gian quả thật không còn sớm nữa, lời nói của Lộc Hữu Thanh cũng trở nên ngắn gọn hơn.

"Sau khi khai giảng, bởi vì lần gặp mặt trước đó nên giữa chúng ta bắt đầu có sự giao nhau. Sau này lại đổi chỗ ngồi, vừa vặn hai chúng ta lại ngồi cùng nhau, thế là dần dần trở nên thân thiết."

Sau khi nói xong, cô nhìn chằm chằm về hướng của Nhan Hạc, chậm rãi bảo: "Được rồi, A Hạc đã biết nhiều như vậy là đủ rồi, nên đi ngủ thôi."

Nhan Hạc cũng biết hiện tại thời gian đã muộn đến mức nào. Thực ra buổi chiều nàng đã ngủ rất lâu nên bây giờ không thấy buồn ngủ, nhưng vì lo lắng Lộc Hữu Thanh đã bận rộn cả ngày, hiện tại chắc hẳn rất mệt mỏi nên nàng không hỏi thêm nữa. Dù sao sau này vẫn còn thời gian rất dài để tìm hiểu, không cần phải vội vàng trong một sớm một chiều này.

Nghĩ rồi, Nhan Hạc kéo lại chăn, lên tiếng chúc Lộc Hữu Thanh ngủ ngon rồi nhắm hai mắt lại.

Hơi thở trong phòng dần trở nên bình ổn, ngay cả tiếng gió ngoài cửa sổ cũng trở nên chậm rãi hơn. Qua khe hở của cánh cửa sổ đang mở, làn gió nhẹ từ từ thổi vào, làm lay động tấm rèm cửa đang nhảy múa. Ý thức hỗn loạn của Nhan Hạc dần dần trở nên tĩnh lặng, nhịp thở trở nên đều đặn, toàn bộ thế giới dường như đều chìm vào trong một mảng yên tĩnh.

Lộc Hữu Thanh xoay người, nghiêng mình nằm đó, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn thẳng về phía Nhan Hạc ở cách đó không xa. Ánh mắt cô dần trở nên sâu thẳm và dịu dàng, hòa làm một với đêm tối vô tận này. Ánh đèn mờ ảo rơi trên khuôn mặt Nhan Hạc, trông thật ấm áp và rạng rỡ.

Lộc Hữu Thanh chậm rãi đưa tay ra, cách một khoảng không gian mà lặng lẽ v**t v* khuôn mặt Nhan Hạc. Thần sắc cô đầy vẻ quyến luyến, bóng tối đè nén hơi thở của cô, cô nghe thấy tiếng mạch máu và nhịp tim mình đang đập rộn ràng, nhưng cũng chính vì có sự hiện diện của Nhan Hạc mà cô bắt đầu cảm thấy yêu thích bóng đêm này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!