Lộc Hữu Thanh biến mất rồi.
Nhan Hạc nhíu mày thật sâu, nhìn chiếc phao bơi đang trôi dạt đụng vào người mình, trái tim nàng như rơi vào hầm băng. Nàng vội vàng bơi lên, điên cuồng tìm kiếm bóng dáng Lộc Hữu Thanh trong hồ nước.
"Lộc Hữu Thanh! Lộc Hữu Thanh!" Nàng bơi khắp nơi trong bể, gọi tên cô một cách đầy bất an. Vì quá sợ hãi, nàng thậm chí không dám lặn xuống dưới nước để xem có bóng dáng cô ở đó hay không, nàng sợ nếu thật sự nhìn thấy...
Sự bàng hoàng tột độ bủa vây lấy Nhan Hạc đang không biết phải làm sao. Trong nháy mắt, nàng cảm thấy làn nước ấm áp này trở nên lạnh lẽo thấu xương, khiến động tác của nàng cũng trở nên chậm chạp. Nàng run rẩy, hít một hơi thật sâu rồi lấy hết can đảm chìm xuống nước, đúng lúc này lại nghe thấy tiếng mở cửa ở cách đó không xa.
Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn bỗng nảy lên, Nhan Hạc đột ngột ngoi lên, ngẩng đầu giữa làn nước. Tầm mắt mờ ảo của nàng dừng lại ở một bóng dáng yểu điệu trên bờ. Đến khi nhìn rõ hơn, đôi mắt đang rung động của nàng cuối cùng cũng thấy được gương mặt đầy lo lắng của Lộc Hữu Thanh đang đứng bên bờ.
"Sao vậy A Hạc?" Lộc Hữu Thanh vốn định nhân lúc Nhan Hạc đang bơi để đi lấy đồ uống, nhưng ở phòng bên cạnh lại đột nhiên nghe thấy tiếng nàng gọi tên mình một cách đầy sốt sắng. Cô sợ Nhan Hạc xảy ra chuyện gì nên vội vàng chạy tới.
Lộc Hữu Thanh đứng trên bờ, cô vẫn mặc chiếc áo sơ mi ướt đẫm dán chặt vào người, để lộ đôi chân thon dài cân đối. Lúc này cô đang cúi người nhìn Nhan Hạc, đôi mắt đen láy như mực chứa đầy sự lo âu.
Thấy Nhan Hạc chỉ nhìn mình mà th* d*c không nói lời nào, Lộc Hữu Thanh sốt ruột định xuống nước để hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Thế nhưng cô không biết bơi, mà Nhan Hạc lại đang ở khu nước sâu, bất đắc dĩ cô chỉ có thể đứng trên bờ vẫy tay gọi nàng.
Nhan Hạc im lặng chậm rãi bơi qua, nàng bám vào thành bể ở khu nước nông, cơ thể run rẩy nhìn cô. Hàng mi dài đọng những giọt nước như đôi cánh bướm đang vỗ, đôi đồng tử màu hạt dẻ phản chiếu dáng vẻ lo lắng của Lộc Hữu Thanh. Nàng bơi lại gần, Lộc Hữu Thanh cũng cúi thấp người theo nàng.
"A Hạc?" Cô lo lắng mở lời, bàn tay v**t v* gò má Nhan Hạc. Những giọt nước mát lạnh đọng lại trên đầu ngón tay cô, rồi theo lòng bàn tay nhỏ xuống mặt đất.
Nhan Hạc th* d*c, mái tóc ướt dán chặt sau lưng không ngừng nhỏ nước, men theo hàng lông mày cao gầy của nàng mà rơi xuống. Trái tim nàng đập loạn nhịp liên hồi, tay nàng chống lên thành bể, nửa thân trên nhô lên khỏi mặt nước như một nàng tiên cá đang vươn mình, rồi nàng khóa chặt đôi môi của người thương.
Sự mát lạnh xuyên qua làn da của người yêu truyền đến tận đáy lòng Lộc Hữu Thanh. Cô mở to mắt nhìn Nhan Hạc đột nhiên thay đổi tính tình, trong mắt tràn đầy sự nghi hoặc.
Cảm nhận hơi ấm trên người người yêu, nghe tiếng thở nóng rực của nàng phả vào người mình, nội tâm đang hoảng loạn của Nhan Hạc dường như cuối cùng cũng tìm thấy chút bình yên. Nàng run rẩy buông đôi môi cô ra, đôi mắt thanh lãnh bình tĩnh nhìn Lộc Hữu Thanh, sau đó vươn tay nắm lấy tay cô, dẫn cô đi đến nơi nông nhất của bể bơi.
Nàng vẫn không nói một lời nào, khiến chân mày Lộc Hữu Thanh nhíu chặt lại.
"Sao vậy A Hạc, sao mình lại không nói gì?" Giọng cô lo lắng đến mức trở nên dịu đi, "Đã xảy ra chuyện gì sao?"
Lúc này Nhan Hạc mới quay đầu nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như nước. Nàng lắc đầu, ở trong nước thâm tình ôm lấy Lộc Hữu Thanh.
"Không có gì đâu." Nhan Hạc nói.
Nàng chỉ là đột nhiên nhận ra, vị trí của Lộc Hữu Thanh trong lòng nàng đã quan trọng đến mức nàng không thể tưởng tượng nổi. Chỉ là một lần cô rời đi mà không chào hỏi, nàng đã hoảng loạn đến mức này, còn không ngừng tự suy diễn ra những viễn cảnh đáng sợ. Nàng bỗng nhiên thấu hiểu tại sao Lộc Hữu Thanh lại bắt nàng phải báo cáo mới được rời khỏi tầm mắt cô.
Hiện tại, nàng chỉ hận không thể khóa chặt Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh mình.
"Sau này, cậu không được rời khỏi tầm mắt mình mà không nói tiếng nào đâu đấy." Nàng hít một hơi thật sâu, đè nén những cảm xúc đang dâng trào xuống, cơ thể run rẩy ôm lấy Lộc Hữu Thanh. Làn nước ướt át khiến cái ôm của hai người gần như không còn khoảng cách, nhịp tim cũng dần trở nên đồng điệu.
Lồng ngực Lộc Hữu Thanh khẽ rung động, cô ôm đáp lại Nhan Hạc, vỗ nhẹ lên lưng nàng để an ủi, nhưng trong lòng lại không nén nổi sự xao động. Xem ra việc cô rời đi đã khiến Nhan Hạc lo lắng đến vậy, Lộc Hữu Thanh nghĩ thầm, trong mắt trào dâng cảm xúc hưng phấn.
Phản ứng của Nhan Hạc khi cô rời đi lớn như vậy, có phải điều đó đồng nghĩa với việc vị trí của cô trong lòng nàng đã vô cùng quan trọng rồi không? Có phải là Nhan Hạc cũng đã yêu cô sâu đậm rồi không?
Lộc Hữu Thanh đột nhiên thấy rất vui vẻ. Biết được vị trí của mình trong lòng Nhan Hạc ngày càng sâu đậm, sự bất an bấy lâu nay trong lòng cô dần tan biến trong cái ôm chặt của nàng. Tình yêu điên cuồng nảy nở trong lồng ngực cô, dù là đang ở dưới nước, dù là giữa mùa đông, cô vẫn cảm thấy thật ấm áp.
"Được, mình hứa với A Hạc." Lộc Hữu Thanh không kìm được sự ngọt ngào đang trào dâng trong lòng mà dịu dàng đáp ứng.
Cảm xúc hỗn loạn của Nhan Hạc cuối cùng cũng dần bình lặng lại dưới sự an ủi của Lộc Hữu Thanh. Nàng ngước mắt nhìn cô, đột nhiên mỉm cười: "Vừa rồi mình đang thử xem mình có thể nín thở dưới nước bao lâu."
Lộc Hữu Thanh cười hỏi lại nàng: "Vậy A Hạc có thể nín thở được bao lâu?"
Nhan Hạc không nói gì, chỉ lấy cái phao đang trôi bên cạnh tròng vào người Lộc Hữu Thanh, rồi lấy chiếc điện thoại đặt trên bờ đưa cho cô.
"Cậu giúp mình đo thử đi, mình sợ mình tự đo không chuẩn." Nhan Hạc nói.
Lộc Hữu Thanh mở điện thoại, gật đầu dặn dò: "Được, nhưng chỉ ở chỗ này thôi nhé. Với lại, nếu mình cảm thấy có gì không ổn là sẽ kéo cậu lên ngay đấy."
Nhan Hạc không có ý kiến gì, thế là dưới tiếng đếm "ba, hai, một" của Lộc Hữu Thanh, nàng hít một hơi thật sâu rồi chìm xuống đáy nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!