Trong căn phòng tối đen, hai cơ thể ôm chặt lấy nhau, lặng lẽ nhìn đối phương không nói lời nào. Nơi cổ áo ẩn hiện chút ẩm ướt, Nhan Hạc nghiêng đầu nhìn Lộc Hữu Thanh đang vùi đầu vào cổ mình. Từng sợi tóc của cô như đang kể lể nỗi đau, khiến trái tim nàng cũng không kìm được mà nhói lên xót xa.
Nàng đưa tay ra, nhẹ nhàng xoa tóc Lộc Hữu Thanh, dùng sự im lặng để an ủi cô.
Lộc Hữu Thanh thu lại những cảm xúc phức tạp, thoát ra khỏi dòng hồi ức. Cô dụi đầu vào cổ Nhan Hạc, khi ngẩng lên, đôi đồng tử đen nháy đã phủ đầy sương mù. Cô mỉm cười, lau đi nước mắt rồi nói:
"Mọi chuyện qua cả rồi."
Sau đó, ánh mắt cô chuyển hướng về phía hai tấm di ảnh trên bàn thờ Phật, ánh nhìn trở nên thâm trầm.
"Tỷ tỷ mình tên là Lộc Ngưng Uẩn, đây là vợ của chị ấy, Thời Tự."
Nhan Hạc nhìn theo tầm mắt của cô. Bầu không khí vốn khiến nàng cảm thấy có chút trang nghiêm, u tịch, nhưng vì có Lộc Hữu Thanh ở bên nên nàng không còn thấy lạnh lẽo nữa. Nàng lễ phép lên tiếng:
"Em chào Lộc tỷ tỷ, chào Thời tỷ tỷ."
Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà mỉm cười nhìn nàng, dường như cô rất thích cách xưng hô này. Cô tiếp tục kể:
"Tỷ tỷ và Thời tỷ ở bên nhau bốn năm. Sau này Thời tỷ qua đời vì tai nạn, chị mình vì quá nhớ thương mà sinh bệnh, lúc mình học cấp ba, chị ấy cũng đi theo Thời tỷrồi." Cô nói ngắn gọn súc tích, không kể chi tiết chị gái mình đã mắc bệnh gì hay chuyện gì đã xảy ra.
Những chuyện Nhan Hạc trước khi mất trí nhớ không biết, thì Nhan Hạc sau khi mất trí nhớ cũng chẳng cần phải hay. Gương mặt Lộc Hữu Thanh lúc sáng lúc tối dưới ánh đèn mờ ảo, trong mắt đong đầy những cảm xúc phức tạp.
"Mỗi năm vào tiết Thanh minh, chúng mình đều về Vũ Thành thăm chị. Năm nay cũng vậy, chỉ là cậu đã quên mất rồi." Cô cong mắt, nhìn Nhan Hạc bằng ánh mắt sâu thẳm.
Nghe Lộc Hữu Thanh nói, Nhan Hạc rơi vào im lặng.
Nàng nhớ rõ trước đây trong những bản tin về Lộc Hữu Thanh từng giới thiệu rằng, cha mẹ cô đã qua đời vì tai nạn xe hơi từ khi cô còn rất nhỏ. Giờ đây nàng mới biết, ngay cả chị gái cũng rời bỏ cô khi cô mới mười mấy tuổi. Cô đã cứ thế cô độc một mình vượt qua thời thiếu niên sao?
Nhan Hạc không biết, nàng chẳng hề hay biết Lộc Hữu Thanh đã phải trải qua những gì, cũng giống như việc nàng không biết bản thân và Lộc Hữu Thanh năm nào cũng cùng nhau về đây thăm các chị.
"Chúng mình thắp cho các chị nén hương nhé." Cô nhìn hai tấm di ảnh đã hoàn toàn bị bóng tối bao phủ trên bàn thờ Phật, trầm mặc lên tiếng.
Lộc Hữu Thanh lấy nhang và bật lửa từ trong ngăn kéo ra. Nhang cháy tỏa ra từng làn khói nhẹ bay lên trong phòng, làm nhòe đi tầm mắt của hai người.
Lúc rời khỏi nhà Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc đi trên đường, thời tiết đã rất lạnh. Hơi thở phả ra mang theo lớp sương trắng xóa. Nàng vùi nửa khuôn mặt vào trong khăn quàng cổ, thoang thoảng vẫn còn ngửi thấy mùi nhang trầm mặc trang nghiêm.
Gió thổi qua rừng cây tạo thành những tiếng rít xào xạc. Nhan Hạc nhìn bầu trời đã tối đen hoàn toàn, tâm trạng nàng tĩnh lặng như mặt hồ, không chút gợn sóng.
Lộc Hữu Thanh sóng vai đi bên cạnh nàng. Xe đã được tài xế đỗ ở bên ngoài khu biệt thự, hai người tản bộ từ bên trong đi ra.
Phía sau là một màn đêm mênh mông, phía trước là ánh đèn đường thưa thớt soi sáng lối đi. Bước dưới ánh đèn, vầng sáng trắng dịu nhẹ kéo dài bóng dáng hai người đến tận đêm sâu. Nàng nhìn ngắm đèn đường, giữ sự im lặng.
Lộc Hữu Thanh đi bên cạnh bỗng nhiên nắm lấy bàn tay đang đặt trong túi của nàng. Nhan Hạc quay đầu, chạm phải đôi mắt đong đầy ý cười của cô.
"Trước kia lúc chúng mình còn học đại học, từ khu giảng đường đến ký túc xá có một đoạn đường rất dài. Buổi tối, đèn đường ven đường cũng sẽ sáng lên giống hệt thế này."
Hiếm khi nghe Lộc Hữu Thanh nhắc đến chuyện thời đại học, Nhan Hạc bị lời nói của cô thu hút sự chú ý. Nàng dừng bước, đứng dưới ánh đèn đường chờ cô nói tiếp.
"Lúc tan học muộn, trên đường rất vắng người. Chúng mình đi dạo, gió thổi rất dễ chịu. Chúng mình đứng dưới đèn đường, cứ như thế này này."
Cô nâng tay Nhan Hạc lên, tay kia khẽ nắm lấy vạt áo, nhón chân bước từng bước một. Khởi bước, xoay người, rồi lại nắm tay nhau. Cô nhẹ nhàng nhảy múa dưới ánh đèn đường. Nhan Hạc thuận theo động tác của cô, ký ức cơ thể khiến nàng đưa tay phối hợp theo từng chuyển động của Lộc Hữu Thanh. Động tác của họ tuyệt đẹp, tựa như hai con thiên nga trắng muốt giữa hồ.
Ánh đèn phủ xuống hai người, bóng dáng đang nhảy múa bị kéo dài vô tận. Động tác của Lộc Hữu Thanh thanh thoát, đôi mắt lại bình thản nhìn nàng. Khóe mắt hơi nhướng lên chứa đựng nụ cười, nơi đáy mắt tràn ngập tình yêu sâu đậm.
Nhan Hạc dường như thực sự nhìn thấy cảnh tượng ấy. Trong đêm tối ở sân trường, hai cô gái đang chìm đắm trong tình yêu nồng cháy, dưới bóng đêm và ánh đèn, họ chậm rãi nhảy một khúc Waltz. Ngay cả không khí cũng trở nên ngọt ngào.
Giữa thời tiết lạnh lẽo này, tình yêu mãnh liệt của Lộc Hữu Thanh như ngọn lửa thiêu đốt trái tim nàng. Nhan Hạc đột nhiên nhớ tới lời Nhan Tố Dịch nói trước đó.
Kết hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!