Nhan nữ sĩ.
Nhan Hạc nhìn cái tên hiển thị trên màn hình điện thoại, cả người bỗng sững sờ trong giây lát. Hiện tại, người họ Nhan duy nhất mà nàng biết Lộc Hữu Thanh có quen biết chỉ có mình nàng. Vậy nên, người trên điện thoại này là...
Đúng lúc này, Lộc Hữu Thanh mở cửa phòng tắm bước ra. Nghe thấy tiếng chuông, cô đi tới. Khi nhìn thấy cái tên trên màn hình, cô cũng sững người giống như Nhan Hạc. Ngay sau đó, cô lập tức cầm lấy điện thoại, nhìn Nhan Hạc bằng ánh mắt phức tạp rồi mới nhấn nút nghe.
"A di." Giọng cô vẫn còn khàn đặc. Lúc vừa cất lời, chính cô cũng phải ngẩn ra một chút, gương mặt hơi ửng đỏ. May mắn là bản năng nghề nghiệp của một diễn viên giúp cô nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, tiếp tục bình thản nói: "Dì gọi con có việc gì không ạ?"
Nghe giọng nói của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc vô thức rùng mình. Kể từ khi mất trí nhớ, đây là lần đầu tiên nàng thực sự tiếp xúc với mẹ mình. Hơn nữa lại nghe thấy chất giọng khàn khàn kia của Lộc Hữu Thanh, dù thế nào nàng cũng thấy có chút ngượng ngùng. Dù chỉ là nghe thông tin từ đầu dây bên kia qua điện thoại, nàng vẫn thấy căng thẳng. Trái tim nàng treo ngược lên, nàng vểnh tai chăm chú lắng nghe.
Lộc Hữu Thanh không mở loa ngoài, Nhan Hạc không nghe rõ giọng của mẹ mình ở đầu dây bên kia, chỉ có thể lo lắng nhìn Lộc Hữu Thanh.
Lộc Hữu Thanh liếc nhìn Nhan Hạc một cái: "Vâng, A Hạc đang ở cạnh con."
Tim Nhan Hạc đột ngột nảy lên, nàng không biết phải làm sao. Ngay lúc nàng tưởng Lộc Hữu Thanh sẽ đưa điện thoại cho mình và đang phân vân không biết nên nói gì, thì Lộc Hữu Thanh lại cúp máy. Cô nhìn nàng, buông một tiếng thở dài.
Tim Nhan Hạc vọt lên tận cổ họng: "Mẹ mình nói gì vậy?" Nàng không có ký ức, ấn tượng về mẹ cũng chỉ là một danh xưng mờ nhạt, không thể hình dung ra dáng vẻ của bà trong trí nhớ.
Nàng vừa lo lắng thái độ của mẹ đối với mối quan hệ của hai người, lại vừa có một sự thôi thúc muốn gần gũi về mặt huyết thống với người phụ nữ nàng còn chưa rõ mặt này.
Lộc Hữu Thanh nhìn nàng, tiến lại gần rồi quyến luyến v**t v* vòng dấu vết đỏ trên cổ nàng: "Xem ra ngày mai phải tốn chút thời gian để che chỗ này đi rồi."
Cô lại thở dài, thật là đáng tiếc, cô còn chưa kịp ngắm nhìn chúng cho kỹ.
"Cái gì cơ?" Cổ Nhan Hạc hơi ngứa, nàng cố nhịn không tránh đi: "Mẹ mình đã nói gì?"
Lộc Hữu Thanh nhìn nàng: "Mẹ cậu nói ngày mai bà ấy sẽ về nước, đến lúc đó chúng ta đi đón bà ấy."
Về nước?
Nhan Hạc vô thức hỏi: "Bà ấy về thăm mình sao?"
Lộc Hữu Thanh bỗng mỉm cười: "Tuy bà ấy nói là về nước gặp bạn cũ, nhưng mình thấy chắc chắn là bà ấy muốn về gặp cậu đấy."
Đôi mắt Nhan Hạc sáng bừng lên, nàng không giấu nổi nụ cười. Không hiểu sao nàng lại có cảm xúc rất kỳ lạ đối với người mẹ sắp gặp mặt này, vừa mong chờ lại vừa thấy hồi hộp vô cùng.
Bàn tay trắng trẻo của Lộc Hữu Thanh đang m*n tr*n nơi cổ nàng từ từ di chuyển lên gò má. Cô nâng mặt nàng lên, hai người áp sát vào nhau đầy thân mật.
"Không sao đâu, có mình ở đây, sẽ không có chuyện gì cả." Giọng cô dịu dàng vang lên, vỗ về trái tim đang thắt lại của Nhan Hạc.
Thời gian sau đó, hai người không quay lại đoàn phim mà ở lỳ trong khách sạn suốt cả ngày. Lộc Hữu Thanh kể cho Nhan Hạc nghe rất nhiều chuyện về mẹ nàng – Nhan Tố Dịch.
Nhan nữ sĩ là chủ tịch của một công ty ở Vũ Thành. Từ khi Nhan Hạc còn rất nhỏ, bà đã thường xuyên đi công tác, vì thế quan hệ giữa hai mẹ con không mấy thân thiết.
Hồi cấp ba, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh chơi rất thân với nhau, nhờ vậy mà Lộc Hữu Thanh có thời gian tiếp xúc khá dài với Nhan Tố Dịch, cũng hiểu rõ về bà hơn.
Mối quan hệ của Nhan Hạc với mẹ vốn đã không tốt, sau kỳ thi đại học thậm chí còn rơi xuống điểm đóng băng. Khi đó, Lộc Hữu Thanh vừa phải làm công tác tư tưởng trấn an người mẹ, vừa phải an ủi cô con gái.
"Cãi nhau sao?" Nghe Lộc Hữu Thanh kể, Nhan Hạc vô thức nhíu mày. Lúc này nàng đang nằm nghiêng, gối đầu lên chân Lộc Hữu Thanh, mắt nhắm hờ, mơ màng sắp ngủ trên chiếc sofa mềm mại.
Lộc Hữu Thanh ngồi trên sofa, cúi đầu nhìn Nhan Hạc. Đôi mắt tĩnh lặng như mặt hồ cổ xưa giờ đây đong đầy ý cười, bóng hoàng hôn hắt lên ánh nhìn của cô.
"Ừm." Cô đáp lời, đưa tay vén lọn tóc xõa trên mặt Nhan Hạc, v**t v* gương mặt thanh tú của nàng.
"Sau kỳ thi đại học, cậu và Nhan nữ sĩ nảy sinh mâu thuẫn vì bất đồng trong việc chọn nguyện vọng, sau đó đôi bên đều không vui vẻ gì. Nhan nữ sĩ ra nước ngoài tĩnh dưỡng cũng là vì chuyện đó."
Lộc Hữu Thanh kể lại một cách ngắn gọn súc tích. Trên thực tế, tình hình lúc đó còn tồi tệ hơn những gì cô nói nhiều. Vì bị mẹ kiểm soát, bắt chọn nguyện vọng mình không thích, A Hạc suýt chút nữa đã không có trường để học. Nhan Tố Dịch sau khi thỏa hiệp chuyện đó cũng bay ra nước ngoài, từ đó rất ít liên lạc với Nhan Hạc.
Mà nhân vật chính của toàn bộ câu chuyện là Nhan Hạc lúc này lại mở bừng mắt, ngồi dậy khỏi đùi Lộc Hữu Thanh, đôi mày nhíu chặt: "Tĩnh dưỡng? Mẹ mình bị bệnh sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!