Động tác của Nhan Hạc khựng lại, nàng vội đưa mắt nhìn cô, đuôi mắt hơi nhướng lên: "Thật sao? Chúng ta có thể đến trường học xem sao?"
Lộc Hữu Thanh bị nàng làm cho bật cười, cô giơ tay nựng nhẹ lên mũi Nhan Hạc: "Tất nhiên rồi, trường cấp ba của chúng ta ở ngay Vũ Thành mà." Khi nói những lời này, đôi mắt cô hơi sáng lên, tựa như chứa đựng cả bầu trời sao lấp lánh, giống như tiên tử trên trời rơi xuống chốn hồng trần.
Cô nói năng nhẹ nhàng là thế, nhưng bàn tay đặt dưới ghế lại càng lúc càng siết chặt, móng tay dường như có dấu hiệu sắp nứt ra.
Nhan Hạc giống như một con chim bị gãy cánh, mà sợi dây thừng trói buộc con chim ấy lại đang nằm gọn trong tay cô. Cô muốn con chim ấy mãi mãi ở bên cạnh mình, nhưng cô cũng hiểu rằng, nếu sợi dây cứ căng mãi thì chắc chắn sẽ có ngày bị đứt.
Cho dù cô không chủ động nhắc đến chuyện trường học, thì khi Nhan Hạc đã đến Vũ Thành, chắc chắn nàng cũng sẽ nảy sinh ý định muốn đi xem thử. So với việc để Nhan Hạc nhắc tới, việc chính mình chủ động mở lời trước sẽ dễ dàng chấp nhận hơn nhiều.
Nghĩ vậy, Lộc Hữu Thanh không kìm được mà thở phào một hơi, khóe miệng một lần nữa hiện lên nụ cười: "Cũng không biết bao giờ mới có thời gian rảnh nữa."
"Sẽ có thời gian mà." Nhan Hạc một lần nữa bật máy sấy lên, những ngón tay dịu dàng luồn vào trong tóc cô, giúp trấn an nỗi bất an lo lắng tận sâu trong lòng Lộc Hữu Thanh. Cô nhắm mắt lại, chậm rãi buông lỏng bàn tay đang siết chặt.
Chẳng ai ngờ được lời nói của Lộc Hữu Thanh lại linh nghiệm đến thế. Khoảng thời gian sau đó, lịch quay phim của cô càng trở nên dày đặc hơn, thậm chí việc quay liên tục mấy cảnh lớn trong vài ngày cũng trở thành chuyện thường tình. Điều này dẫn đến việc sau khi quay xong, việc đầu tiên cô làm chính là vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay, chẳng còn tâm trí đâu mà nhớ đến những chuyện khác.
Nhan Hạc với tư cách là trợ lý trên danh nghĩa của cô, tự nhiên đem tất cả những điều này thu vào tầm mắt. Nỗi đau lòng trong lòng nàng lan tỏa như thủy triều, nàng không nhắc lại chuyện đi thăm trường nữa, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh để cô không cảm thấy mệt mỏi đến thế.
Trong khoảng thời gian đó, thỉnh thoảng đạo diễn sẽ cho nghỉ một ngày, Lộc Hữu Thanh lại nhớ tới lời hứa với Nhan Hạc khi trước, muốn đưa nàng cùng đi xem, nhưng đều bị Nhan Hạc từ chối và cứng rắn bắt cô phải ở lại khách sạn nghỉ ngơi.
Vào những lúc này, Lộc Hữu Thanh sẽ kể cho nàng nghe một vài chuyện hồi hai người còn học cấp ba, phần lớn đều là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống hằng ngày của cả hai. Nhan Hạc rất thích nghe cô kể, nàng có thể cảm nhận được sự ngây ngô và thẹn thùng đối với tình yêu của hai thiếu nữ thời cấp ba, đó là điều mà một người trưởng thành đã bước chân vào xã hội như nàng không thể nào cảm nhận được.
Nàng càng thêm mong chờ được thấy ngôi trường trước kia của hai người trông như thế nào.
Công việc bận rộn rồi cũng đến lúc kết thúc. Sau khi hoàn thành những cảnh quay mệt mỏi nhất, thời gian cũng đã trôi qua hơn một tháng. Mùa đông đã trôi qua được một đoạn dài, vào một ngày trước lễ Giáng Sinh, đạo diễn cuối cùng cũng rộng lòng từ bi mà cho Lộc Hữu Thanh nghỉ ngơi ba ngày. Hai người liền chuẩn bị ngày hôm sau sẽ đến thăm trường cũ.
Nhan Hạc vốn định để Lộc Hữu Thanh nghỉ ngơi một ngày rồi mới đi, nhưng Lộc Hữu Thanh chỉ mỉm cười nói rằng lễ Giáng Sinh đối với cô có ý nghĩa rất khác biệt.
Trưa ngày hôm sau, trời hiếm hoi lắm mới không còn lạnh như trước nữa. Bầu trời tuy vẫn còn âm u, nhưng tâm trạng hưng phấn của Nhan Hạc không hề giảm bớt chút nào.
Cùng Lộc Hữu Thanh lái xe đến ngôi trường cấp ba năm xưa, càng tiến gần về phía ngôi trường ở đằng xa, trái tim Nhan Hạc càng đập rộn ràng. Lộc Hữu Thanh nắm lấy tay nàng, tận tình giới thiệu cho nàng những cửa hàng ven đường.
"Đây là cửa hàng bán văn phòng phẩm, lúc chúng mình đi học cửa hàng này đã mở rồi. Còn đây là tiệm ăn sáng, món mì sợi ở tiệm này là món cậu thích ăn nhất đấy." Cô cười rạng rỡ kể cho Nhan Hạc nghe về tất cả những gì đã xảy ra giữa hai người ở nơi này nhiều năm về trước bằng giọng nói êm ái.
Nhan Hạc nghiêng đầu, ánh mắt từ ngoài cửa sổ xe chậm rãi dừng lại trên người cô. Thật ra nàng hoàn toàn không nhận ra những cửa hàng hay con đường này, nàng chỉ đang đắm chìm trong giọng nói dịu dàng của Lộc Hữu Thanh, nhìn ngắm từng đường nét trên gương mặt cô, cảm giác yêu thương cứ thế trào dâng trong lòng.
Những cửa hàng ven đường sau nhiều năm trông có vẻ cũ kỹ hơn trong ký ức một chút, nhưng lượng người trong tiệm vẫn đông đúc như cũ. Những học sinh mặc bộ đồng phục màu xanh trắng đi lại nhộn nhịp trên đường, tụ tập thành nhóm ba nhóm năm trò chuyện về những chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
Xe dừng lại bên ngoài trường học, Nhan Hạc tựa đầu vào cửa sổ xe, lặng lẽ nhìn những người bên ngoài, lòng nàng bỗng trở nên bình lặng hơn. Có lẽ vì đã vào đông nên các cửa hàng ven đường đều treo đèn màu rực rỡ, trước cổng trường còn có những người bán hàng rong đang bán táo.
Hai người đợi ở bên ngoài cho đến khi học sinh đều đã vào trong trường, đợi đến khi tiếng chuông vào học vang lên mới từ trên xe bước xuống. Bầu trời vẫn âm u, từng cơn gió thổi qua khiến Nhan Hạc không khỏi quấn chặt thêm lớp áo.
Bác tài xế không biết đã nói gì với người bảo vệ ở cổng trường, người bảo vệ chỉ nhìn hai người một cái rồi mở cổng ra để họ đi vào trong.
Trường học trống trải, bóng người xung quanh trở nên thưa thớt, thỉnh thoảng có vài học sinh đi ngang qua cũng chỉ vội vàng liếc nhìn hai người một cái rồi lại nhanh chóng rảo bước. Giữa đất trời dường như chỉ còn lại hai người bọn họ. Lộc Hữu Thanh quan sát cảnh vật xung quanh, rồi lại đặt ánh mắt lên người Nhan Hạc.
"Đã bảy năm rồi, trường học vẫn như thế này, dường như chẳng thay đổi chút nào cả."
Nhan Hạc mỉm cười nhạt, nhìn quanh quất bốn phía: "Vậy sao." Nàng không có ký ức nên khi nhìn ngôi trường này cũng không có cảm xúc gì quá lớn lao.
Lộc Hữu Thanh tiến lên nắm lấy tay Nhan Hạc, nhìn nàng bằng ánh mắt nóng bỏng: "A Hạc có nhớ ra điều gì không?"
Nhan Hạc nhìn hai bàn tay đang nắm chặt, bàn tay trắng nõn của Lộc Hữu Thanh vì lạnh mà đã hơi ửng đỏ. Nàng nắm chặt lấy, rồi rất tự nhiên mà dắt tay Lộc Hữu Thanh bỏ vào trong túi áo của mình, khẽ lắc đầu.
"Không có, mình vẫn chưa nhớ ra gì cả." Giọng nàng hơi thấp xuống, mang theo vài phần áy náy. Áy náy vì Lộc Hữu Thanh đã đưa nàng đến đây, vậy mà nàng vẫn chẳng thể nhớ lại được gì.
Lộc Hữu Thanh nở một nụ cười như để trấn an, cô đưa một bàn tay còn lại ra v**t v* mái tóc Nhan Hạc, an ủi: "Không sao đâu, mình sẽ luôn ở bên cạnh A Hạc mà. A Hạc có nhớ ra hay không cũng không quan trọng, chúng mình không cần vội."
Nhan Hạc hơi rủ mắt xuống, trông nàng lúc này chẳng khác nào một con vật nhỏ bị bắt nạt. Nghe Lộc Hữu Thanh nói vậy, nàng không kìm được mà gật gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!