Vào lúc ý thức được chuyện này, Nhan Hạc khẩn trương nuốt nước miếng, tầm mắt dừng lại trong phòng cũng trở nên có chút lúng túng.
Nàng nghĩ, tuy rằng hiện tại nàng bị mất trí nhớ, quên mất Lộc Hữu Thanh là vị hôn thê của mình, nhưng Lộc Hữu Thanh thì không quên.
Dưới góc nhìn của Lộc Hữu Thanh, chính mình là vị hôn thê của cô ấy, hai người ngủ chung trên một chiếc giường là chuyện hết sức bình thường, huống chi bọn họ đều đã cầu hôn nhau, những chuyện sâu sắc hơn chắc chắn đều đã làm qua rồi, hiện tại chỉ là ngủ cùng một giường mà thôi.
Nghĩ đến đây, Nhan Hạc đưa tay che kín hai mắt, thở dài một hơi thật sâu.
Vấn đề là, hiện tại nàng chẳng nhớ rõ chuyện gì cả, nàng nhanh như vậy đã phải ngủ cùng Lộc Hữu Thanh sao?
Nhan Hạc vừa nghĩ, vừa hé mở kẽ tay ngẩng đầu nhìn Lộc Hữu Thanh, lại thấy người nọ đang cười vô cùng dịu dàng nhìn mình, đôi mắt cong cong, ánh mắt tràn đầy sự thấu hiểu. Cô đã sớm nhận ra trong phòng bệnh này chỉ có một chiếc giường, cố ý không nói để chờ Nhan Hạc chủ động mở lời.
Nhan Hạc cắn chặt răng, ngước mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, tận lực khiến bản thân không lộ vẻ nhút nhát, nhưng đôi tay nắm chặt lấy chăn làm nổi cả gân xanh vẫn khiến mọi cảm xúc của nàng rơi hết vào mắt Lộc Hữu Thanh. Trong lòng Lộc Hữu Thanh không kìm được mà nảy sinh ý định trêu chọc, cho dù vốn dĩ cô không có ý định ngủ chung giường với Nhan Hạc, nhưng hiện tại cũng nhịn không được muốn trêu đùa nàng một chút.
Nhan Hạc sắp xếp ngôn ngữ xem nên mở lời thế nào. Suốt cả ngày hôm nay, việc Lộc Hữu Thanh chăm sóc nàng thế nào nàng đều nhìn thấy rõ, bên ngoài trời đã muộn như vậy, để Lộc Hữu Thanh về nhà một mình nàng cũng lo lắng. Trong lòng nàng kiểu gì cũng không nảy ra ý định bảo Lộc Hữu Thanh rời đi, hơn nữa dựa vào trạng thái bất an sau khi mất trí nhớ, thâm tâm nàng cũng không muốn để Lộc Hữu Thanh đi.
Hiện tại, hình như thật sự chỉ có thể để nàng và Lộc Hữu Thanh ngủ chung một giường.
Đầu óc Nhan Hạc đang nghĩ ngợi lung tung, thì phía chăn bên cạnh lại bị người ta nhấc lên. Luồng khí lạnh đột ngột tràn vào trong chăn khiến Nhan Hạc sững sờ, nàng kinh ngạc nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, lại thấy Lộc Hữu Thanh đã vô cùng tự nhiên nhấc chăn lên định nằm vào.
"Cậu muốn ngủ sao?"
Nhan Hạc không thể nói ra lời bảo Lộc Hữu Thanh rời đi, nhưng lại vì chuyện phải chung chăn gối với người khác mà nảy sinh vài phần bất an. Nàng vừa mới tỉnh lại sau tai nạn xe cộ, ký ức vẫn còn trống rỗng, vậy mà đã phải ngủ chung với một vị hôn thê xa lạ mới vừa nhận thức được một ngày sao?
Nói thật, Nhan Hạc vẫn có chút khẩn trương, còn có chút kháng cự.
Khóe miệng Lộc Hữu Thanh cong lên: "Thời gian không còn sớm nữa, đương nhiên là phải đi ngủ sớm một chút rồi."
Nhan Hạc còn muốn vùng vẫy vô ích thêm chút nữa: "Tôi cảm thấy cũng chưa muộn lắm, còn có thể thức thêm một lát."
"Không được, trên người cậu còn có vết thương." Ngữ khí của Lộc Hữu Thanh có chút nghiêm túc, sửa lại lời nàng.
Nhan Hạc cúi đầu, bị động gật gật đầu, tay nàng nắm chặt lấy ga giường. Vì vết thương trên người mà nàng thậm chí không thể cử động, chỉ có thể cảm nhận hơi thở của Lộc Hữu Thanh đang dần tiến lại gần, trái tim đập thình thịch loạn nhịp.
Mọi chuyện diễn ra trong cả ngày hôm nay đều nói cho nàng biết mối quan hệ giữa nàng và Lộc Hữu Thanh rất thân thiết, việc nằm cạnh vị hôn thê bình thường như vậy sớm muộn gì cũng phải trải qua thôi. Nhan Hạc nghĩ như vậy để trấn an trái tim mình, chỉ là cơ thể cứng đờ vẫn làm lộ ra suy nghĩ của nàng.
"Có phải A Hạc không muốn mình ngủ ở đây không?" Giọng nói của Lộc Hữu Thanh vang lên phía trên nàng, ngữ khí mang theo vài phần oán trách, giống như chịu uất ức lớn lắm.
Nhan Hạc ngẩng đầu đối diện với đôi mắt ôn hòa dưới ánh đèn của Lộc Hữu Thanh, trong nhất thời mất đi sự tự tin để nói chuyện, giống như mọi suy nghĩ của mình đều bị phơi bày không chút che giấu trong đôi mắt của cô. Nàng đột nhiên cảm thấy bản thân mình thật ích kỷ.
"Rõ ràng trước khi cậu gặp chuyện, chúng ta còn chung chăn gối mà, giờ lại muốn ngủ riêng với mình sao?" Lộc Hữu Thanh nói, giọng nói có chút khàn khàn, ánh mắt nhìn Nhan Hạc mang theo vài phần thương tâm, giống như Nhan Hạc đã làm chuyện gì xấu xa lắm vậy.
"Xin lỗi, tôi thực sự có chút..." Nhan Hạc cúi đầu, cắn chặt môi, ngay cả chính nàng cũng đang nghi hoặc tại sao mình lại không muốn. Vừa định nói tiếp thì Lộc Hữu Thanh đã nhanh hơn nàng một bước mở lời.
"Mình biết, A Hạc mất trí nhớ nên quên mất mình là ai, không muốn ở cùng mình cũng là lẽ đương nhiên, mình nên cho A Hạc thời gian để thích ứng." Lộc Hữu Thanh nói xong, rũ mắt xuống cắn môi, ánh đèn tỏa sáng trên đầu cô, làn da trắng như sứ dường như đang phát sáng, trong mắt Nhan Hạc lúc này, cô giống như một vị thần.
Cho dù cả chuyện này là vấn đề của Nhan Hạc, cho dù không liên quan một chút nào đến Lộc Hữu Thanh, nhưng cô vẫn ôm hết mọi lỗi lầm về phía mình, giống như dòng nước ấm áp bao bọc lấy vạn vật, cũng xoa dịu trái tim lo âu của Nhan Hạc.
Tim Nhan Hạc giống như bị kim châm một cái, trong lòng nghĩ dù sao hiện tại mình cũng đang bị thương, chỉ là nằm chung một giường để ngủ chắc cũng không có vấn đề gì. Thế là tay trái và chân trái cùng nhau dùng sức, khiến bản thân xê dịch về phía bên phải, để lại một khoảng trống lớn ở bên trái giường.
"Cậu ngủ ở đây đi." Nàng vỗ vỗ vào tấm ga giường bên cạnh.
Ánh mắt Lộc Hữu Thanh gắt gao đi theo nàng, nghe vậy lúc này mới nhìn sang phần giường bên cạnh nàng.
Tuy rằng đây là giường bệnh đơn, nhưng để cô và Nhan Hạc cùng ngủ thì vẫn còn dư dả. Cô nhìn Nhan Hạc chậm rãi cử động thân thể, cho dù rất gian nan nhưng vẫn hoàn thành động tác, chủ động nhường phía bên không bị thương cho mình, là thật sự muốn để cô ngủ ở bên cạnh. Trong đáy mắt Lộc Hữu Thanh chậm rãi dâng lên những cảm xúc phức tạp.
Cô đứng dậy đắp chăn cho Nhan Hạc, dưới ánh mắt kinh ngạc và nghi hoặc của nàng, cô chậm rãi đi đến bên tủ lấy cái chăn đã cất vào hồi chiều ra, sau đó đi đến bên cạnh ghế sofa, trải chăn lên đó.
"Cậu đang làm gì vậy?" Nhan Hạc ngơ ngác nhìn động tác của Lộc Hữu Thanh, rồi lại nhìn về phía chiếc ghế sofa đơn dưới thân cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!