Bao nuôi, bao nuôi cái gì cơ?
Lông mày Nhan Hạc chợt nhíu lại, nàng có chút không thể tin nổi mà nhìn vào nội dung cuộc trò chuyện đang hiển thị trên màn hình điện thoại, còn đang định nhìn kỹ thêm một chút thì Lộc Hữu Thanh đã dùng đầu ngón tay lướt qua mất rồi, chỉ còn lại một mảng nội dung mờ mịt lướt qua.
Nhan Hạc đầy nghi hoặc nghiêng đầu nhìn Lâm Nhạc đang đứng bên cạnh, Lâm Nhạc dường như cũng đã thấy được những dòng tin kia, đang lo lắng sốt ruột mà nhìn nàng.
Nàng dời tầm mắt đi, mang theo tâm trạng phức tạp ngồi xuống bên cạnh Lộc Hữu Thanh, Lộc Hữu Thanh thu tay về, đẩy điện thoại lại trước mặt Lâm Nhạc.
"Tôi biết rồi." Cô chỉ nói như vậy, sau đó cầm đũa lên, bắt đầu thong dong tự tại mà ăn cơm.
Lâm Nhạc bất an nhìn cô, rồi lại liếc nhìn Nhan Hạc một cái, cuối cùng không nhịn được mà mở lời.
"Có cần phải báo cáo lại một chút với Tiết tỷ không? Hiện tại chuyện này mới chỉ là suy đoán trong nhóm thôi, nếu truyền lên mạng để cư dân mạng nhìn thấy thì có lẽ sẽ nổ tung trời mất."
Bàn tay đang cầm đũa của Lộc Hữu Thanh khựng lại, cô ngước mắt liếc nhìn Lâm Nhạc một cái, rồi lại cong môi cười: "Tôi sẽ nói với Tiết tỷ."
Nghe thấy câu trả lời khẳng định của Lộc Hữu Thanh, Lâm Nhạc thu điện thoại lại, nhìn lướt qua hai người đang ngồi sát cạnh nhau trước mặt, cầm lấy phần cơm hộp của mình, tự giác rời khỏi xe lưu động.
Trong xe rơi vào một khoảng im lặng, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh ai nấy tự ăn phần cơm của mình, chỉ có thể nghe thấy tiếng nhai thức ăn trầm thấp.
Nhan Hạc cắn thức ăn, cau mày nhìn hộp cơm trước mặt, rồi lại ngẩng đầu nhìn Lộc Hữu Thanh, suy nghĩ hồi lâu cuối cùng cũng không nén nổi sự nghi ngờ trong lòng mà lên tiếng.
"Vừa rồi Lâm Nhạc cho cậu xem cái gì thế? Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Lộc Hữu Thanh nhướng mày nhìn nàng: "Cuối cùng cậu cũng chịu nói chuyện với mình rồi à?"
Nhan Hạc ngẩn người: "Cái gì cơ?"
Lộc Hữu Thanh đặt đũa xuống, hơi nheo mắt nhìn nàng: "Mình cứ tưởng A Hạc không nói chuyện với mình là đang giận mình chứ, không ngờ là đang suy nghĩ chuyện này." Cô đặt hộp cơm lên bàn, những đầu ngón tay trắng nõn gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn.
"Vừa nãy Lâm Nhạc cho mình xem lịch sử trò chuyện trong nhóm nhân viên, bọn họ có vẻ rất hứng thú với mối quan hệ của mình và cậu."
Nhan Hạc nhớ tới mấy chữ "bao nuôi" mà mình vừa nhìn thấy lúc nãy, trong lòng nghẹn lại: "Bọn họ cũng thật là giỏi tưởng tượng."
Nhưng nàng nghĩ đi nghĩ lại, bộ dạng hiện tại của mình vừa mất trí nhớ lại không có công việc, chẳng phải trông rất giống một tình nhân nhỏ được đại Ảnh hậu bao nuôi sao? Tình nhân nhỏ muốn gặp Ảnh hậu còn phải cải trang một phen mới có thể đến gặp mặt, hiện tại hai người lại ở riêng trong xe lưu động, chẳng phải chính là đang diễn vở kịch bao nuôi bí mật hay sao.
Nhan Hạc cảm thấy khiếp sợ vì sự tưởng tượng của bản thân, nàng ngượng ngùng đưa tay sờ sờ tai mình, không nói gì nữa.
Lộc Hữu Thanh không biết Nhan Hạc cũng đã thấy lịch sử trò chuyện, đương nhiên cũng không biết trong đầu Nhan Hạc đang nghĩ gì, cô thấy Nhan Hạc cúi thấp đầu, lại tưởng rằng Nhan Hạc muốn lùi bước để che giấu quan hệ của hai người, trong lòng hoảng loạn, vội vàng vươn tay nắm lấy tay Nhan Hạc, siết chặt trong lòng bàn tay.
"A Hạc đã hứa với mình rồi, không được đổi ý đâu đấy." Cô nhìn Nhan Hạc, đôi mắt trong vắt như làn nước, còn mang theo chút ủy khuất, nhưng lực đạo nắm tay Nhan Hạc lại chẳng hề dịu dàng chút nào, cô siết chặt đến mức làn da trắng trẻo của cả hai đều hiện lên vệt đỏ.
Nhan Hạc giật mình, bị ánh mắt rực cháy ấy nhìn chằm chằm khiến nàng có chút không biết phải nói gì cho phải: "Mình biết rồi, mình đâu có ý định đổi ý đâu."
Lộc Hữu Thanh bình tĩnh nhìn Nhan Hạc, sau khi xác định không thấy bất kỳ cảm xúc chùn bước nào trong mắt nàng, cô mới buông lỏng trái tim đang treo lơ lửng xuống: "Tạm thời tin cậu đấy." Nói rồi cô liền buông tay Nhan Hạc ra, nhìn vệt đỏ trên tay nàng, dịu dàng thổi nhẹ.
Nhan Hạc ngơ ngác nhìn hành động của cô, chỉ cảm thấy nơi hơi thở của cô lướt qua dâng lên từng đợt nóng hổi, ngay cả trên mặt dường như cũng nóng bừng lên. Động tác của Lộc Hữu Thanh rất nhẹ nhàng, cô cúi đầu, vài sợi tóc rủ xuống, che khuất dung nhan thanh lệ tuyệt trần của mình.
Nàng quay đầu đi, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ định dời tầm mắt, lại đột nhiên nhớ tới cảnh tượng mình vừa nhìn thấy.
"Vừa nãy lúc mình mở cửa cho Lâm Nhạc, hình như có thấy ai đó đang chụp ảnh ở đây."
Động tác của Lộc Hữu Thanh khựng lại một chút, cô ngẩng đầu nhìn nàng, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Nhan Hạc nuốt nước miếng, sắp xếp lại từ ngữ: "Mình đang nghĩ, có nên nói với Tiết tỷ một tiếng không, để đến lúc tin tức bị tung ra thì có thể khống chế cục diện dư luận theo hướng có lợi cho cậu trước, không đến mức bị đánh cho trở tay không kịp."
Lộc Hữu Thanh buông bàn tay đang nắm lấy nàng ra, cong môi cười: "Được, lát nữa ăn cơm xong mình sẽ gọi điện cho Tiết tỷ."
Từ ý tứ trong lời nói của Nhan Hạc, có thể thấy nàng không phải đang lo lắng chuyện quan hệ của mình và nàng bị phát hiện, mà là lo lắng cho dư luận đại chúng sau khi bị phát hiện. Chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy vui sướng trong lòng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!