Chương 38: (Vô Đề)

Được Lộc Hữu Thanh nắm lấy đầu ngón tay, cảm nhận được hơi lạnh thấu xương cùng sự run rẩy trên người cô, lại nhìn cô hôn lên mu bàn tay lạnh lẽo của mình, gương mặt vốn bị đông cứng đến trắng bệch của Lộc Hữu Thanh giờ phút này lại vì sự xuất hiện của Nhan Hạc mà mang theo ý cười, giống như một chút cũng không cảm thấy rét lạnh nữa.

Nhan Hạc nhíu chặt đôi mày, nhìn Lộc Hữu Thanh vẫn không ngừng run rẩy cùng tà áo mỏng manh bị gió lạnh thổi tung, nàng không nhịn được mà lại giúp cô quấn chặt thêm chiếc áo lông vũ.

Nhìn thấy những người khác trong đoàn phim đang hướng ánh mắt tò mò về phía này, Nhan Hạc thở dài một hơi thật sâu, sợ rằng sự hiện diện của mình sẽ khiến Lộc Hữu Thanh phải chịu những lời phê bình không đáng có, nàng đành buông lỏng bàn tay đang bị Lộc Hữu Thanh nắm chặt ra.

"Được rồi, mình ra bên cạnh chờ cậu." Giọng điệu của nàng trầm thấp, nhưng lại chứa đựng vài phần dịu dàng.

Bàn tay ấm áp rời khỏi lòng bàn tay, tay Lộc Hữu Thanh một lần nữa bị gió lạnh thấu xương lấp đầy, cô buông tay xuống, kiềm chế ý định muốn hôn Nhan Hạc, gật đầu nói.

"Mình biết A Hạc là ngoan nhất mà, mình sẽ quay xong nhanh thôi."

Nhan Hạc ôm lấy chiếc áo lông vũ lùi về vị trí an toàn, đối mặt với ánh mắt có chút kinh ngạc của Lâm Nhạc, nàng chỉ gật đầu chào hỏi cô ấy, theo tiếng hô "Bắt đầu" của đạo diễn, đoàn phim tiếp tục quá trình quay chụp.

Hiện trường rất yên tĩnh, thiết bị thu âm làm tròn chức trách thu lại mọi âm thanh tại chỗ, Lâm Nhạc nhìn về phía Nhan Hạc đang nghiêm túc quan sát hiện trường ở bên cạnh, thấy tay nàng đang siết chặt lấy chiếc áo lông vũ, đôi mày nhíu lại, thân mình dường như đang ở trong trạng thái đặc biệt khẩn trương, cứ căng thẳng mãi không thôi.

Nhan tiểu thư dường như từ vừa rồi đã luôn duy trì dáng vẻ này, cô nghĩ, cũng may là Nhan Hạc không đến từ mấy ngày trước, cảnh phim này vẫn còn tính là tốt, nếu để nàng nhìn thấy cảnh Lộc Hữu Thanh trực tiếp nhảy xuống hồ giữa trời lạnh giá như vậy, không biết nàng sẽ đau lòng đến nhường nào nữa.

Lâm Nhạc thở dài trong lòng, lặng lẽ dời tầm mắt để chú ý đến trạng thái của Lộc Hữu Thanh.

"Cắt! Hoàn mỹ, kết thúc công việc để ăn trưa thôi!" Theo mệnh lệnh của đạo diễn, một bóng người màu đen nhanh chóng lao đến bên cạnh Lộc Hữu Thanh, khoác thêm chiếc áo lông vũ giữ ấm cho cô.

Lộc Hữu Thanh còn chưa thoát ra khỏi cảm xúc nặng nề của vai diễn, hơi ấm đã trực tiếp bao bọc lấy cô, cái lạnh và sự ấm áp va chạm vào nhau khiến cô không nhịn được mà run rẩy, hàng mi rung động, trong mắt là ánh sáng mờ ảo.

"Đi thôi." Nhan Hạc một tay bảo vệ eo cô, tay kia kéo chặt chiếc áo lông vũ trên người cô để tránh nó bị rơi xuống, Lộc Hữu Thanh liền an phận dựa vào nàng, khóe môi hiện lên một nụ cười, tùy ý để nàng dẫn mình đi về phía trước.

Lâm Nhạc nhìn hai người bọn họ, lại liếc mắt nhìn hiện trường vẫn còn rất đông người, cô nhướng mày rồi nhanh chân chạy vọt tới.

"Đi lối này." Cô chỉ đường, vô cùng tự giác đảm nhận vai trò người dẫn đường, ba người cứ thế đi thẳng đến trước chiếc xe lưu động dùng để nghỉ ngơi của Lộc Hữu Thanh.

Lâm Nhạc mở cửa, hai người vội vàng đi vào, Lâm Nhạc đứng ở cửa xe: "Tôi đi lấy cơm trưa cho Lộc tổng." Nói xong liền đóng cửa xe rời đi.

Trong xe chỉ còn lại hai người bọn họ, Nhan Hạc vừa bước vào đã cảm nhận được hơi nóng, gương mặt vốn đang đông cứng của nàng cũng trở nên sinh động hơn vài phần, nàng đang định buông bàn tay đang ôm Lộc Hữu Thanh ra, lại bị một đôi tay lạnh lẽo đè lại.

"Lạnh." Lộc Hữu Thanh vẫn nửa dựa vào vai nàng như cũ, ánh mắt nhìn nàng có chút ủy khuất, lời nói ra đều đang run rẩy, những đầu ngón tay lạnh băng của cô thừa dịp Nhan Hạc đang thẩn thờ mà lách vào khe hở giữa các ngón tay nàng, cùng nàng mười ngón đan chặt.

Nhan Hạc bất đắc dĩ, chỉ có thể duy trì động tác này, dìu cô ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nàng đặt bàn tay đang nắm chặt của Lộc Hữu Thanh vào trong túi áo khoác của mình để sưởi ấm cho cô.

Nhan Hạc cầm lấy ly nước trên bàn, một tay rót cho Lộc Hữu Thanh một ly nước ấm, đưa tới trước mặt cô.

"Mau uống nước đi."

Lộc Hữu Thanh lúc này mới nhận lấy ly nước, đặt bên môi chậm rãi nhấp từng ngụm, dòng nước ấm theo đó chảy vào cơ thể, lúc này mới làm dịu đi sự run rẩy của cô, cô đặt chiếc ly xuống, ngước mắt nhìn dáng vẻ vẫn đang nhíu mày thẩn thờ của Nhan Hạc, mở lời hỏi.

"A Hạc, có phải cậu đang giận không?"

Nhan Hạc sửng sốt, liếc nhìn cô một cái, ngồi ngay ngắn lại: "Không có, mình vì sao phải giận chứ."

Lộc Hữu Thanh đặt ly nước xuống, giơ tay chạm nhẹ vào đôi lông mày đang nhíu lại của nàng: "Không có giận, vậy tại sao còn nhíu mày, chẳng đẹp chút nào cả."

Chỗ lông mày bị Lộc Hữu Thanh chạm vào có chút ngứa, Nhan Hạc nhìn về phía cô, lặng lẽ thở dài: "Mình thật sự không có giận mà." Nàng lại nhét ly nước vào tay Lộc Hữu Thanh: "Mau uống nước đi, trời lạnh quá, sinh bệnh sẽ khó chịu lắm."

Nàng rũ mắt nhìn Lộc Hữu Thanh ngoan ngoãn uống cạn ly nước ấm, lúc này mới hơi nhẹ nhõm một chút, lại rót thêm cho Lộc Hữu Thanh một ly nữa đưa cho cô, nàng nhìn ra ngoài cửa sổ thấy gió thu hiu quạnh, nỗi niềm trong lòng giống như quả cầu tuyết, càng lúc càng lớn dần.

Nàng thật ra thực sự không hề tức giận, khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh giữa trời lạnh như vậy mà phải mặc quần áo mỏng manh, trong lòng nàng phần nhiều là xót xa, nhưng đây là công việc của Lộc Hữu Thanh, điều duy nhất nàng có thể làm chính là nhanh chóng khoác thêm áo lông vũ cho cô sau khi buổi quay kết thúc mà thôi.

Trong lòng không tránh khỏi vẫn có chút khó chịu, cho nên sau khi Lộc Hữu Thanh uống xong một ly nước nữa, nàng theo bản năng định tiếp tục rót nước thì bị Lộc Hữu Thanh ngăn lại.

"Uống thêm nữa là mình no luôn khi chưa kịp ăn cơm đó." Lộc Hữu Thanh bất đắc dĩ nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!