"Mơ thấy... mình đã hôn cậu."
Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc của Nhan Hạc lúc vừa mới tỉnh giấc lọt vào tai Lộc Hữu Thanh, tựa như cánh bướm khẽ rung động, làm lay động tiếng lòng cô. Lộc Hữu Thanh rũ mắt nhìn Nhan Hạc, chỉ cảm thấy toàn thân như đang đắm chìm trong sự ngọt ngào từ câu nói ấy.
"Hôn mình sao?" Đôi mắt cô phản chiếu những tia sáng lấp lánh như vụn băng đang lay động, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt tựa như được thiên sứ hôn lên, càng thêm quyến rũ lòng người.
Nhan Hạc nghiêng đầu, nhẹ nhàng cọ vào cái cổ trắng nõn của Lộc Hữu Thanh, đôi tay khép hờ ôm lấy thân hình cô. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động thể hiện sự dựa dẫm vào Lộc Hữu Thanh như thế. Lộc Hữu Thanh vô cùng hưởng thụ, cô giơ tay v**t v* mái tóc nàng, dùng tông giọng cưng chiều như đang dỗ dành trẻ con để lên tiếng.
"Có thể kể cho mình nghe một chút, cậu đã hôn mình như thế nào không?"
Nhan Hạc lúc mới tỉnh dậy với đôi mắt mơ màng ngái ngủ trông rất giống thời cấp ba. Lộc Hữu Thanh không khỏi hồi tưởng lại khoảng thời gian sau khi tốt nghiệp trung học. Lúc đó hai người họ vừa mới xác định quan hệ không lâu, Nhan Hạc cãi nhau với mẹ nên ngày nào cũng ở lì trong nhà cô. Khi ấy Nhan Hạc cũng dựa dẫm vào cô như thế này, đôi tình nhân đang trong kỳ mặn nồng giống như hai miếng kẹo hạnh nhân dính chặt lấy nhau, chẳng nỡ tách rời.
Lộc Hữu Thanh rất thích quãng thời gian đó, cái thời gian có thể ở bên cạnh Nhan Hạc cả ngày trời, khi ấy trong thế giới của Nhan Hạc chỉ có duy nhất mình cô.
Dù sau này có rất nhiều lúc Nhan Hạc buộc phải phụ thuộc vào cô, nhưng chưa bao giờ có thêm một lần nào giống như bấy giờ, nàng chẳng vì lý do gì mà cứ thế dựa dẫm vào cô.
"Chỉ là mơ thấy vài chuyện thời cấp ba thôi. Trong mơ cậu bị sốt, mình đến thăm cậu, rồi chúng mình hôn nhau." Nhan Hạc nói ngắn gọn súc tích, tuy ý thức vẫn còn đôi chút mơ hồ nhưng nàng vẫn cảm nhận được mà tìm cách che giấu việc mình đã xấu hổ bỏ chạy.
Hơi thở nóng hổi của nàng phả lên vành tai Lộc Hữu Thanh, tựa như đôi chân của thiếu nữ đang nhảy múa nhẹ nhàng trên làn da trắng nõn. Lộc Hữu Thanh chỉ thấy nửa người mình tê dại, không nhịn được mà rụt vai lại.
"Chỉ có vậy thôi sao?" Cô hôn lên lọn tóc của Nhan Hạc, ánh mắt dịu dàng như nước, nơi đáy mắt ẩn chứa tình yêu sâu đậm không thể tan biến.
Nhan Hạc lắc đầu: "Còn có vài chuyện vụn vặt thời cấp ba nữa, nhưng tỉnh dậy thì mình không nhớ rõ lắm." Nếu không phải việc hôn Lộc Hữu Thanh quá mức chấn động, có lẽ nàng cũng sẽ quên luôn chuyện này. Cảm giác mềm mại trong ký ức dường như xuyên qua thời không mà đọng lại trên môi Nhan Hạc, nàng không tự chủ được mà mím môi, vành tai hơi ửng đỏ.
Trái tim đang treo lơ lửng của Lộc Hữu Thanh chậm rãi hạ xuống, lòng cô như mặt hồ phẳng lặng, vì câu nói của Nhan Hạc mà gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Hóa ra chỉ là chuyện này, cũng may nàng không mơ thấy những chuyện khác. Tính ra những việc thời cấp ba này cách thời đại học vẫn còn xa lắm, trong thời gian ngắn chắc Nhan Hạc sẽ không mơ thấy những chuyện không hay kia đâu. Cô thầm thở phào trong lòng, không khỏi thấy yên tâm hơn.
"Thì ra là thế." Khóe môi Lộc Hữu Thanh mang theo ý cười, muốn trêu chọc "chú cún nhỏ" vừa mới ngủ dậy một chút: "Vậy A Hạc có biết sau khi chúng mình hôn nhau, cậu đã xấu hổ bỏ chạy không?" Giọng nói của cô vừa gợi cảm vừa dịu dàng, âm cuối như có móc câu xoáy sâu vào trái tim đang đập rộn ràng của Nhan Hạc. Nhan Hạc không đáp lời, nàng nhắm mắt lại để ngăn cản nhịp tim đang loạn nhịp của mình.
Bên tai truyền đến tiếng cười khẽ của Lộc Hữu Thanh, hệt như một con cáo nhỏ vừa đạt được mục đích. Khóe miệng đang trĩu xuống của Nhan Hạc cũng không nhịn được mà cong lên.
"Mấy giờ rồi? Mình ngủ bao lâu rồi?" Nhan Hạc nhìn qua khung cửa sổ bị rèm che mất một nửa, sắc trời bên ngoài đã bắt đầu tối dần.
"Ba giờ chiều rồi. Mấy ngày nay thời tiết ở Vũ Thành không được tốt lắm, cứ âm u suốt." Lộc Hữu Thanh giải thích: "Đói bụng rồi phải không, để mình bảo Lâm Nhạc mang đồ ăn lên." Nói xong, Lộc Hữu Thanh cầm lấy điện thoại, cứ giữ nguyên tư thế ôm Nhan Hạc mà gọi cho Lâm Nhạc, chẳng hề cảm thấy tư thế của hai người có gì không ổn.
Sau khi sắp xếp xong mọi việc qua điện thoại, hai người mới buông tay khỏi đối phương. Lộc Hữu Thanh đi rửa mặt đánh răng, còn Nhan Hạc thì đi sắp xếp lại hành lý mình mang theo.
Theo kế hoạch của Nhan Hạc, nàng định ở lại Vũ Thành ít nhất hai ba tháng. Một mặt là nàng muốn ở đây bầu bạn với Lộc Hữu Thanh, mặt khác nàng cũng muốn đi dạo quanh nơi mình sinh ra và lớn lên để xem có thể khôi phục được chút ký ức nào không.
Dù không ở lại đây, nàng cũng sẽ tìm một nơi gần khách sạn của Lộc Hữu Thanh để cư trú cho tiện gặp mặt. Nàng vẫn chưa biết mình có nên ở lại phòng này hay không, nên chỉ lấy vài bộ quần áo ra, thuận tay cất hai món đồ trong ba lô vào sâu trong vali để tránh bị Lộc Hữu Thanh nhìn thấy.
Thu dọn xong xuôi cũng đã qua hơn mười phút, Nhan Hạc nghe thấy tiếng gõ cửa bên ngoài. Tiếng của Lộc Hữu Thanh đang tắm rửa trong phòng tắm truyền ra qua lớp kính mờ.
"Chắc là Lâm Nhạc đến rồi đó."
Nhan Hạc đứng dậy, kéo vạt áo ngủ trước ngực rồi thắt chặt lại, vuốt lại những sợi tóc dính trên áo, xỏ dép lê đi về phía cửa, xoay tay nắm nhẹ nhàng mở cửa phòng suite ra.
Gió lạnh từ bên ngoài tràn vào, Nhan Hạc ngước mắt lên, trước mặt nàng là một người hoàn toàn xa lạ. Người đó đang ngẩn ngơ nhìn nàng, ý thức của Nhan Hạc tức khắc tỉnh táo hẳn, thậm chí sau lưng còn nổi lên một tầng khí lạnh. Nàng cứng đờ dời mắt, thấy Lâm Nhạc cũng đang đứng ngây người bên cạnh người kia.
Đây là tình huống gì thế này?Hai phút trước, bên ngoài khách sạn, Lâm Nhạc xách túi lớn túi nhỏ đồ ăn đi vào. Cô đi thẳng về phía thang máy, đang lúc chờ đợi thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi mình từ phía sau.
"Lâm Nhạc, thật trùng hợp quá." Đó là một nhân viên trong đoàn phim, cô ấy nhìn vào túi đồ trên tay Lâm Nhạc: "Lộc lão sư hiện giờ có ở khách sạn không? Đạo diễn có chút việc muốn tìm cô ấy nhưng gọi điện không được, nên bảo tôi tới tìm."
Lâm Nhạc gật đầu: "Lộc tỷ vừa gọi điện bảo tôi mang chút đồ ăn lên, chắc là cô ấy không để ý tin nhắn của đạo diễn rồi."
Nhân viên công tác mừng rỡ: "Vậy thì tốt quá, chúng ta cùng đi lên đi."
Vừa hay cửa thang máy mở ra, hai người cùng nhau đi lên. Trong không gian chật hẹp, hai người không nói gì nên có chút ngượng ngùng, nhân viên công tác bối rối kéo vạt áo, chủ động tìm đề tài:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!