Nhan Hạc đứng dậy, nàng đi quanh cái tủ vài vòng, ánh mắt dán chặt vào ngăn kéo dưới cùng đang bị một chiếc ổ khóa mới tinh khóa chặt. Ánh nhìn của nàng không ngừng đảo qua đảo lại giữa dấu vết mờ nhạt trên góc tường và ngăn kéo kia, trong lòng thầm nảy sinh một suy đoán.
Nàng nhớ rõ lúc trước khi mình mới dọn đến đây, ngăn kéo này đã bị Lộc Hữu Thanh khóa lại rồi. Cô còn nói rằng nàng tuyệt đối sẽ không muốn biết bên trong chứa thứ gì đâu.
Lúc đó, biểu cảm của Lộc Hữu Thanh rất thần bí, sâu trong đáy mắt ẩn giấu những cảm xúc mà Nhan Hạc không thể nhìn thấu. Khi ấy nàng không mấy bận tâm, nhưng giờ nhớ lại thì sự tò mò lại càng trỗi dậy mạnh mẽ.
Lộc Hữu Thanh và nàng đã ở chung trong căn nhà này gần ba tuần, nhưng trong suốt thời gian đó, chưa một lần nào cô mở ngăn kéo này ra, cũng chưa từng để Nhan Hạc nhìn thấy chìa khóa của nó. Nhan Hạc nhíu chặt mày, trái tim như dần chìm xuống đáy nước, vài phỏng đoán chẳng mấy tốt đẹp bắt đầu hiện lên trong trí óc nàng.
Có lẽ trong ngăn kéo này thực sự đang chứa thứ mà nàng vừa đoán tới.
Nghĩ rồi, Nhan Hạc đưa tay kéo thử cái ổ khóa trên ngăn kéo. Nó rất chắc chắn, dường như chỉ có thể dùng lực mạnh mới mở được.
Nhưng Nhan Hạc không muốn dùng vũ lực. Lộc Hữu Thanh khóa ngăn kéo này lại chính là vì không muốn nàng nhìn thấy đồ vật bên trong. Nếu nàng cố tình phá khóa, khi Lộc Hữu Thanh trở về chắc chắn sẽ rất buồn.
So với việc phải nhìn thấy Lộc Hữu Thanh rơi lệ, thì sự tò mò muốn biết nơi này rốt cuộc chứa thứ gì cũng đã giảm đi không ít.
Nhưng rốt cuộc đây là thứ gì chứ? Đã lâu như vậy rồi mà nàng vẫn không thể mở ra xem cho biết.
Đồ đạc trong phòng kho ngoại trừ cái gương lớn kia ra thì chẳng có gì kỳ quái, nhưng tận sâu trong lòng nàng cứ luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Nhưng nếu bảo phải chỉ ra chính xác là điểm nào thì chính nàng cũng không rõ. Mọi ngóc ngách trong nhà đều đã được nàng xem qua hết một lượt, nên nàng chỉ có thể đặt mọi nghi vấn lên ngăn kéo đang bị khóa trước mặt này.
Nhan Hạc quan sát kỹ ngăn kéo, lòng hiếu kỳ đối với thứ bên trong càng thêm mãnh liệt. Nàng chợt nhớ tới trước kia Lộc Hữu Thanh từng nói những đồ vật quan trọng trong nhà đều được để ở thư phòng. Thế là nàng liền đi xuống lầu, bước vào thư phòng rồi lấy hết đồ đạc bên trong ra tìm kiếm. Quả nhiên, nàng đã tìm thấy một chiếc chìa khóa tương xứng với ổ khóa kia.
Lộc Hữu Thanh lại không mang theo chìa khóa bên mình.
Nhan Hạc không rõ cảm xúc lúc này của mình là gì. Nàng cầm chiếc chìa khóa nhỏ nhắn hơi lành lạnh trong tay, đáy mắt là những cảm xúc khó gọi tên, lồng ngực hơi dâng lên cảm giác ngốn ngang.
Nắm chặt chìa khóa trong lòng bàn tay, Nhan Hạc nhấc chân bước nhanh khỏi thư phòng đi lên lầu hai. Khi nàng bước vào phòng ngủ và đứng trước chiếc ngăn kéo kia, nàng bỗng nhiên thấy phân vân không biết có nên mở nó ra hay không.
Lộc Hữu Thanh không mang chiếc chìa khóa này đi, chứng tỏ cô hoàn toàn tin tưởng Nhan Hạc, hoàn toàn yên tâm về nàng. Trước khi đi, cô thậm chí còn đặc biệt dặn dò Nhan Hạc rằng những đồ vật quan trọng để ở đâu, nên không thể nào cô lại không biết chiếc chìa khóa này nằm ở đó.
Cậu ấy thật sự rất tin tưởng mình.
Chiếc chìa khóa trong tay đột nhiên trở nên nặng ngàn cân. Nhìn ngăn kéo ngay trong gang tấc, Nhan Hạc bỗng nảy sinh vài phần chần chừ. Nếu trong ngăn kéo thật sự là thiết bị theo dõi đã được tháo xuống, nàng phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh thế nào, và phải đối mặt với trái tim mình ra sao đây?
Trong phút chốc lâm vào cảnh lưỡng nan, Nhan Hạc giống như đang đứng trên một hòn đảo nhỏ hẹp giữa biển sâu, tay cầm chiếc chìa khóa vận mệnh. Mở ra, hay là cứ tiếp tục giả vờ như không để tâm mà chung sống với Lộc Hữu Thanh như thế này?
Nhan Hạc nắm chặt lấy chìa khóa, đầu ngón tay vì dùng sức mà trở nên trắng bệch, lòng bàn tay ẩn ẩn đau nhói. Cuối cùng, nàng hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt lại, khi mở ra lần nữa thì ánh mắt đã đầy vẻ quyết tâm.
Nhan Hạc ngồi xổm xuống, dùng chiếc chìa khóa trong tay mở ổ khóa trước mặt. Nếu cứ phải sống trong sự nghi hoặc và bất an như thế này, nàng thà rằng ngay bây giờ sẽ đập tan lớp ngăn cách đó.
"Rắc." Tiếng ổ khóa được mở ra vang lên giữa căn phòng tĩnh mịch nghe thật chói tai. Nhan Hạc không tự chủ được mà nuốt nước miếng một cái, rồi tháo ổ khóa xuống.
Nàng đưa tay kéo ngăn kéo ra, trái tim như bị treo lơ lửng trên vách đá cao vạn trượng. Những cơn gió gào thét không ngừng thổi qua lồng ngực nàng, trên đầu nàng giống như đang treo một thanh kiếm Damocles, chờ đợi sự thẩm phán cuối cùng.
Tiếng ngăn kéo gỗ trượt trên đường ray rất nhẹ, từng nhịp như gõ vào tim Nhan Hạc. Nàng cắn chặt răng, bình tĩnh nhìn vào trong ngăn kéo, hơi thở cũng theo đó mà đình trệ. Nhưng khi nhìn thấy những thứ bên trong, nàng sững sờ trong giây lát, ngay sau đó, một luồng khí nóng đỏ rực lập tức xông lên mặt.
Những thứ này... là cái gì vậy?
Những món đồ nhỏ nhắn, tròn trịa với đủ loại hình dạng được xếp ngay ngắn trong ngăn kéo. Có thứ ở phía cuối thậm chí còn nối với một sợi dây. Dù là món nào đi nữa thì cũng chẳng có cái nào là thiết bị theo dõi như Nhan Hạc đã suy đoán. Những hình thù kỳ quái này khiến người ta vừa nhìn đã thấy nóng bừng cả mặt. Dù Nhan Hạc có bị mất trí nhớ đi chăng nữa thì nàng cũng lập tức hiểu ngay những thứ này dùng để làm gì.
Nàng không kìm được mà quay mặt đi chỗ khác, cảm giác xấu hổ từ cổ lan thẳng lên mặt, nóng hầm hập như muốn thiêu cháy, hơi thở cũng trở nên nóng bỏng.
Trong góc ngăn kéo có hai chiếc hộp, một hộp còn nguyên vẹn lớp màng nhựa, hộp còn lại đã được mở ra. Nhan Hạc thấy chiếc hộp này đóng gói rất đẹp, cứ ngỡ nó không giống với những thứ kia, kết quả khi cầm lên xem, đầu ngón tay nàng cứng đờ lại. Nàng vội vàng buông tay, che lấy khuôn mặt đang nóng ran của mình.
Bên trong hộp này tổng cộng có mười hai cái, mà hộp đã mở thì đã dùng hết gần một nửa. Đây chắc chắn là thứ nàng và Lộc Hữu Thanh đã cùng nhau dùng trước khi nàng mất trí nhớ.
Cả người nàng như bị ném vào lò lửa mà nướng, Nhan Hạc thậm chí chẳng dám nhìn thêm một lần nào. Chỉ là dư quang vẫn bị ánh bạc phản chiếu từ một món đồ trong ngăn kéo thu hút. Khi nhìn kỹ lại, nàng mới thấy rõ toàn cảnh của món đồ đó.
Cái... cái cái cái này, đây là thứ gì vậy?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!