Nhan Hạc bước thấp bước cao đi đến trước giường bệnh, nhìn người bà hiền từ nhưng lại yếu ớt trước mặt mà nước mắt rơi lã chã, một nỗi xót xa dâng trào trong lòng bủa vây lấy nàng.
Lý Nghi Phương thấy dáng vẻ của nàng cũng đỏ hoe vành mắt, bà đưa tay nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người của Nhan Hạc, cảm giác thô ráp nhưng ấm áp bao bọc lấy khiến người ta thấy vô cùng an tâm.
"Thật là làm phiền con và Nai Con quá." Bà lên tiếng, giọng nói già nua mà ôn hòa, cũng chính là thanh âm quen thuộc trong ký ức hỗn độn của Nhan Hạc.
Lộc Hữu Thanh đi đến trước giường, đưa tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt nơi khóe mắt Nhan Hạc, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy dịu dàng, rồi cô mở lời thay nàng trả lời.
"Bà ơi, những việc này là điều con và A Hạc nên làm, giờ bà chỉ cần an tâm dưỡng bệnh thôi, những chuyện khác cứ để con và A Hạc lo." Giọng cô vô cùng kiên định, giống như một tấm lưới dệt nên để đỡ lấy trái tim đang rơi tự do của Nhan Hạc.
Nhan Hạc lau khô nước mắt, gật gật đầu: "Lúc trước con không biết có chuyện này nên đã chậm trễ một chút, giờ bà cứ tịnh dưỡng cho tốt để mau chóng bình phục ạ."
Nàng không có ký ức nên chẳng biết phải giãi bày thế nào, lại sợ mình lỡ lời khiến người lớn tuổi như Lý Nghi Phương phải lo lắng rằng trí nhớ của nàng không tốt, vì thế nàng quyết định sẽ ít nhắc về chuyện cũ, chỉ bàn đến hiện tại.
Nghe thấy hai đứa trẻ an ủi mình như vậy, mắt Lý Nghi Phương càng thêm ướt át, bà giơ tay quẹt nước mắt nơi khóe mắt, bàn tay đầy những nếp nhăn hằn lên dấu vết của mấy mươi năm làm việc cần cù, giọng nói có chút khàn đi.
"Nhìn ta xem, già từng này tuổi rồi mà còn rơi nước mắt." Bà tự cười chính mình rồi nói, "Bệnh tình của ta thật sự nhờ hai đứa giúp đỡ." Vốn dĩ bà không muốn Lý Đào Nghi làm những việc này, nhưng Lý Đào Nghi không hề báo trước đã đi tìm hai người, điều đó chẳng phải là một sự mạo phạm sao, nhưng bà cũng thật sự không ngờ rằng Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh vẫn còn nể tình xưa mà giúp đỡ bà.
Lý Nghi Phương nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh, đặt bàn tay cô vào lòng bàn tay Nhan Hạc để hai người chạm vào nhau, rồi bà lại siết chặt lấy hai bàn tay đang đan vào nhau ấy, gương mặt tràn đầy niềm vui.
"Cái thân già này đã chứng kiến hai đứa từ lúc quen biết đến khi ở bên nhau, trải qua bao nhiêu năm sóng gió, cuối cùng cũng xem như thực sự ổn định rồi." Bà không kìm được mà cảm thán, nhớ lại những vướng mắc tình cảm của hai người trong mấy năm qua, rồi lại nhìn dáng vẻ tài sắc vẹn toàn, ân ái của cả hai, bà để lộ ra nụ cười.
"Bây giờ thấy hai đứa có thể đến thăm ta, ta đã mãn nguyện lắm rồi." Khóe miệng bà ngậm ý cười, đôi mắt cong cong nhìn hai người trước mặt, một người hiền từ thì ngay cả nụ cười cũng sưởi ấm lòng người.
Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh nhìn bà, cũng không kìm được mà mỉm cười theo.
Vừa vặn lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy mở, âm thanh truyền đến tạm thời cắt ngang cuộc trò chuyện trong phòng.
"Bà ơi, đến giờ làm kiểm tra rồi ạ." Lý Đào Nghi đẩy xe lăn đi vào, theo sau cô là một vị bác sĩ.
Nhìn thấy bóng dáng Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh trong phòng bệnh, Lý Đào Nghi đột nhiên sững lại, ngay sau đó cô để lộ ý cười, bước chân cũng nhanh hơn.
"Nhan tiểu thư, Lộc tiểu thư, sao hai người lại tới đây! Trước khi tới sao không báo với em một tiếng để em ra đón ạ!" Giọng nói của cô đầy vẻ hân hoan, sắc mặt cũng hồng hào hơn nhiều, khí chất cả người đều trở nên rạng rỡ, khác hẳn với dáng vẻ cô độc lúc gặp ở biệt thự.
"Chị chỉ đến thăm bà Lý một chút thôi, không cần đón rước gì đâu." Nhan Hạc chủ động lên tiếng.
"Sao mà thế được ạ." Lý Đào Nghi vừa đẩy xe lăn đến bên giường bệnh vừa nói, "Nhất định phải đón chứ." Cô đỡ bà Lý từ trên giường xuống để bà ngồi vào xe lăn, động tác đã vô cùng thuần thục.
Thấy Lý Nghi Phương chuẩn bị đi làm kiểm tra, Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh nhìn nhau một cái, không hẹn mà cùng nói: "Vậy chúng con không làm phiền nữa."
"Hai đứa định đi sao?" Lý Nghi Phương đắp một chiếc chăn trên người rồi hỏi, bà thực sự vẫn chưa muốn hai người rời đi, nhưng lại chẳng có lý do gì để giữ họ lại.
Nhan Hạc nhìn bà và vị bác sĩ bên cạnh, suy nghĩ một chút rồi nhìn sang Lộc Hữu Thanh, chờ đến khi thấy được ý cười tán thành trong mắt cô, nàng mới vui vẻ đón lấy tay cầm xe lăn từ tay Lý Đào Nghi: "Vừa hay chị cũng không có việc gì, để chị bồi bà đi làm kiểm tra nhé."
"Không cần phiền phức vậy đâu ạ, để em đi là được rồi, làm kiểm tra mất nhiều thời gian lắm, sẽ làm trễ nải việc của hai người." Lý Đào Nghi vội vàng nói, nhưng giây tiếp theo cô cảm thấy vai mình bị ai đó vỗ nhẹ, cô quay đầu lại, là Lộc Hữu Thanh đang mỉm cười.
"Không sao đâu Bạn học Lý, em chăm sóc bà vất vả rồi, cứ ở đây nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi cũng vừa hay muốn hỏi em một vài chuyện về việc nằm viện của bà đây." Khóe môi Lộc Hữu Thanh nhếch lên, đôi mắt đen láy nhìn cô không chút cảm xúc, Lý Đào Nghi khựng lại, gần như theo bản năng cô đã hiểu được ý của Lộc Hữu Thanh, vì thế không từ chối nữa mà quay sang nói với hai người trước mặt.
"Vậy, phiền Nhan tiểu thư ạ."
Nhan Hạc xua xua tay, đẩy Lý Nghi Phương đi, hai người vừa nói vừa cười đi theo bác sĩ rời khỏi phòng, trong phòng bệnh nhanh chóng chỉ còn lại Lộc Hữu Thanh và em.
Lý Đào Nghi đứng ngây ra đó, nghe tiếng bước chân của Lộc Hữu Thanh đi lại trong phòng bệnh, sau đó cô ngồi xuống ghế sofa bên cạnh: "Bạn học Lý ngồi đi."
Lý Đào Nghi nghe vậy vội vàng đi tới ghế sofa, chẳng hiểu sao khi ở riêng một chỗ với Lộc Hữu Thanh luôn khiến cô cảm thấy cả người lạnh toát.
"Em đã kể cho bà nghe chuyện của Nhan tiểu thư rồi, nên chắc bà sẽ không nói những chuyện không nên nói đâu ạ." Cô chủ động mở lời.
Lộc Hữu Thanh rót cho hai người chén nước, ly nước đung đưa trong bàn tay thon dài của cô: "Cảm ơn Bạn học Lý."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!