Chương 28: (Vô Đề)

Lộc Hữu Thanh uống rượu xong, hiện tại vẫn chưa thể uống thuốc ngay, Nhan Hạc liền dùng khăn lông ướt đắp lên trán cô để hạ sốt. Nàng cầm nhiệt kế đo cho Lộc Hữu Thanh trước, rồi lại đi rót nước cho cô uống, bận rộn trước sau, một chút cũng không dám chậm trễ.

Gương mặt Lộc Hữu Thanh ửng hồng, đôi mắt mông lung lấp lánh hình bóng Nhan Hạc đang đi tới đi lui, cả người cô đều được bao bọc bởi sự hạnh phúc và ngọt ngào.

Cô rất vui vẻ, dù là bảy năm trước hay là hiện tại, Nhan Hạc vẫn luôn là người tốt bụng, toàn tâm toàn ý chăm sóc người khác như thế. Cô thậm chí còn không dám nhắm mắt lại, sợ rằng cảnh tượng trước mắt chỉ là ảo tưởng của chính mình, sợ rằng sau khi ngủ dậy, mọi thứ ở đây đều tan thành mây khói, và A Hạc của cô cũng sẽ rời bỏ cô mà đi.

Trong đầu Nhan Hạc hồi tưởng lại phương pháp hạ sốt đã hỏi từ bác sĩ, nàng bận rộn tới lui để hạ nhiệt cho Lộc Hữu Thanh. Nhìn thấy nhiệt độ cơ thể của Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng bắt đầu từ từ giảm xuống, lúc này nàng mới rảnh tay lau đi mồ hôi trên mặt, nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Nàng cất nhiệt kế vào chỗ cũ, nhìn thời gian rồi dự định nửa giờ sau sẽ đo lại nhiệt độ cho Lộc Hữu Thanh một lần nữa. Vừa mới ngẩng đầu lên, dư quang của nàng đã vô thức chạm phải một đôi mắt đang giấu sau lớp chăn.

Nàng ngẩn người: "Sao cậu còn chưa ngủ?"

Lộc Hữu Thanh không nói lời nào, vẫn cứ nhìn nàng chằm chằm. Trong phòng vì sợ ảnh hưởng đến mắt của Lộc Hữu Thanh nên không bật đèn, những suy nghĩ hỗn loạn khiến cô có chút phân vân không rõ lúc này là ký ức hay hiện tại, cô sợ mình vừa mở miệng thì Nhan Hạc đang dịu dàng chăm sóc cô sẽ biến mất.

Lộc Hữu Thanh không trả lời, Nhan Hạc cũng chỉ đành đi tới, đưa tay đặt lên trán Lộc Hữu Thanh. Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà run rẩy hàng mi, trong đôi mắt chứa đầy những tia sáng mờ ảo.

Hơi ấm trong lòng bàn tay không còn là nhiệt độ nóng bỏng như trước, lúc này Nhan Hạc mới hoàn toàn yên tâm. Nàng đang định dời tay đi thì lại bị người phụ nữ kia nắm lấy tay mình.

Cho dù đã hạ sốt, lúc này trông Lộc Hữu Thanh vẫn không mấy khả quan, trạng thái tinh thần và thần sắc đều uể oải, đuôi mắt còn ửng đỏ, giống như lá sen sau cơn mưa. Cô cứ thế nhìn Nhan Hạc, hoàn toàn phơi bày sự yếu đuối của mình trước mặt nàng.

"Làm sao vậy?" Nhan Hạc không kìm được mà hạ giọng, trong lòng cảm thấy đau xót, nàng nắm ngược lại bàn tay Lộc Hữu Thanh trong lòng bàn tay mình, lại ghé sát vào một chút hỏi han: "Vẫn còn thấy khó chịu lắm sao, không ngủ được à?"

Ánh mắt nàng viết đầy vẻ lo lắng, cũng không nhận ra lúc này khoảng cách giữa hai người gần đến mức nào. Gần đến mức trong mắt Lộc Hữu Thanh chỉ có thể chứa đựng hình bóng nàng, gần trong gang tấc đến mức có thể cảm nhận được hương thơm thanh mát trên người Nhan Hạc. Trong vô thức, không khí trong phòng trở nên đặc quánh lại, mỗi nhịp thở đều là tiếng tim đập.

Rất thích.

Rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích rất thích.

Không gian tối tăm khiến tiếng tim đập càng rõ rệt hơn, đã không còn nghe rõ tiếng tim đập bên tai rốt cuộc là của ai. Trong căn nhà yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người, càng lúc càng tiến lại gần, nhịp điệu hơi thở càng lúc càng đồng nhất, hoàn toàn hòa làm một.

Gương mặt tuyệt mỹ của Lộc Hữu Thanh không ngừng tiến lại gần, Nhan Hạc bỗng cảm thấy lồng ngực thắt lại, trái tim đập kịch liệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng theo bản năng nảy sinh ý muốn rời đi, bàn tay đang nắm lấy tay Lộc Hữu Thanh không tự chủ được mà co rụt lại một chút.

Nhưng chính cái sự co rụt gần như không thể phát hiện ra đó lại khiến trái tim đang tràn ngập tình yêu ngọt ngào của Lộc Hữu Thanh đột ngột vỡ ra một lỗ hổng lớn. Gió lạnh thổi qua, thổi sạch sành sanh sự ngọt ngào nơi đáy lòng, chỉ để lại một vùng chua xót.

Đuôi mắt Lộc Hữu Thanh lập tức đỏ lên, một trái tim đang bùng cháy nóng rực đột ngột bị dập tắt. Bàn tay giấu trong chăn siết chặt lấy ga giường, đầu ngón tay dùng sức đến trắng bệch. Cô cố gắng hết sức kìm nén không để cảm xúc của mình lộ ra, dùng kỹ năng diễn xuất tinh vi nhất của mình để ngụy trang cho nỗi đau trong lòng, nơi đáy mắt ẩn giấu vẻ u ám.

A Hạc vẫn không thể tiếp nhận cô từ tận đáy lòng.

Nhan Hạc cũng nhận ra sự bất thường của cơ thể mình, trong lòng nàng không khỏi ảo não. Động tác bản năng này của cơ thể thật sự hại người, rõ ràng nàng đã không còn bài xích chuyện này nữa rồi.

Nhan Hạc cũng không nghĩ tới việc mình sợ hãi sự tiếp xúc thân mật có lẽ là do nguyên nhân từ phía Lộc Hữu Thanh, nàng chỉ cho rằng là do tâm lý phòng bị sau khi mất trí nhớ vẫn chưa hoàn toàn tan biến. Cảm giác áy náy đối với Lộc Hữu Thanh càng mãnh liệt hơn, trong lòng nặng trĩu không cách nào diễn tả.

Hai người mỗi người đều mang suy nghĩ riêng, bầu không khí ái muội trong phòng nhanh chóng tan biến. Nhan Hạc hoàn hồn, cố gắng để bản thân lộ ra một nụ cười hoàn mỹ, nắm chặt lấy tay Lộc Hữu Thanh.

"Mau ngủ đi, mình sẽ ở đây bầu bạn với cậu, không đi đâu cả."

Lộc Hữu Thanh khẽ gật đầu: "Ừm." Giọng nói của cô đầy vẻ yếu ớt, nghe mà thấy xót xa vô cùng.

Có lời này của Nhan Hạc, bất kể là thật hay giả, nỗi sợ hãi trong lòng Lộc Hữu Thanh cũng vơi đi rất nhiều. Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, không còn chống chọi với tinh thần đang mệt mỏi của mình nữa mà thực sự chìm sâu vào giấc ngủ.

Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng thật lâu, Nhan Hạc nhìn sắc trời ngoài cửa sổ từ mờ ảo chuyển dần sang đêm tối, thần sắc của nàng cũng hoàn toàn biến mất trong màn đêm.

Lộc Hữu Thanh nằm trên giường ngủ rất thiếu cảm giác an toàn, Nhan Hạc chỉ cần hơi cử động bàn tay đang nắm lấy tay cô là cô sẽ khó chịu mà r*n r*, còn nhíu mày nữa. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, Nhan Hạc không dám cử động một chút nào, sợ sẽ làm Lộc Hữu Thanh vừa mới vất vả lắm mới ngủ được tỉnh giấc.

Vốn tưởng rằng chỉ ngồi không bầu bạn với Lộc Hữu Thanh sẽ rất nhàm chán, nhưng Nhan Hạc không ngờ mình lại có thể ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Lộc Hữu Thanh lâu như vậy mà không thấy chán. Ngắm nhìn hồi lâu, nàng thậm chí còn không nỡ chớp mắt. Trong giấc mộng, gương mặt khi ngủ của Lộc Hữu Thanh ẩn hiện trong bóng tối, mơ hồ lại có một vẻ đẹp khác lạ.

Nhan Hạc ngồi trên ghế bên cạnh giường, lưng tựa vào thành ghế, ánh mắt dừng lại trên đôi bàn tay đang nắm chặt của hai người. Nghĩ đến động tác né tránh lúc nãy của mình chắc chắn lại làm Lộc Hữu Thanh đau lòng, mất trí nhớ thật là phiền phức mà.

Cứ hễ nghĩ đến việc Lộc Hữu Thanh sẽ vì nàng mà buồn bã, đôi lông mày của Nhan Hạc lại áy náy mà trĩu xuống. Nàng tự trách mình vì đã mất trí nhớ ở tận đáy lòng, đồng thời thầm hạ quyết tâm phải sửa đổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!