Chương 27: (Vô Đề)

Nhan Hạc tắm rửa xong xuống lầu đã là chuyện của mấy chục phút sau đó. Chờ đến khi nàng thay một bộ quần áo sạch sẽ, bước xuống lầu với tinh thần sảng khoái, nàng còn chưa nhìn thấy Lộc Hữu Thanh thì đã ngửi thấy một mùi thức ăn rất thơm, tựa như đang trêu chọc mà len lỏi vào cánh mũi nàng.

Nhan Hạc lập tức cảm thấy bụng đói cồn cào, nàng bước theo hướng đó, liền nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Lộc Hữu Thanh bên trong phòng bếp.

Nhận ra tiếng bước chân phía sau, Lộc Hữu Thanh xoay người nhìn lại, một gương mặt tinh xảo hồng nhuận tràn đầy nụ cười. Cô mặc bộ đồ ở nhà đơn giản, trên người thắt tạp dề, mái tóc dài như thác nước được buộc thấp ngoan ngoãn sau lưng. Cô nghiêng đầu mỉm cười với Nhan Hạc, ánh đèn vừa vặn rơi xuống bên cạnh, phủ lên người cô một lớp hào quang nhàn nhạt.

"Sắp được ăn cơm rồi." Lộc Hữu Thanh mở lời, đôi môi đỏ mọng mấp máy, thốt ra những âm thanh êm ái.

Nhan Hạc bất giác bị giọng nói và ánh mắt của cô thu hút toàn bộ sự chú ý. Nàng không biết tại sao lúc này Lộc Hữu Thanh trông lại hoàn toàn khác biệt so với trước kia, nàng chợt nhớ tới danh hiệu "người cõi tiên" mà truyền thông đã ưu ái đặt cho Lộc Hữu Thanh.

"Cậu nấu cơm sao?" Nhận ra ánh mắt mình có chút ngẩn ngơ, Nhan Hạc vội vàng cúi đầu dời tầm mắt đi chỗ khác, tay chân luống cuống nhìn khắp nơi.

"Để mình giúp một tay." Nàng vội vã lên tiếng, sợ Lộc Hữu Thanh lại trêu chọc mình.

Thức ăn được bưng lên bàn, có kinh nghiệm từ ngày hôm qua, Nhan Hạc đặc biệt quan sát những món này, phát hiện có vài món không hề bỏ ớt, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Lộc Hữu Thanh không ăn được cay, nàng cũng không muốn Lộc Hữu Thanh vì muốn nhân nhượng nàng mà lại khiến bản thân khó chịu.

Nhan Hạc đã gần một ngày chưa ăn cơm, bữa này nàng ăn vô cùng ngon miệng. Nhưng so với nàng, Lộc Hữu Thanh lại không có hứng thú lớn đến thế, suốt cả quá trình, thời gian cô cầm bát đũa còn không dài bằng thời gian cô chống cằm ngắm nhìn Nhan Hạc.

Nhan Hạc tự nhiên cũng nhận ra sự khác thường của cô: "Cậu không đói sao?"

Lộc Hữu Thanh lắc đầu: "Buổi trưa mình ăn hơi nhiều, hiện tại vẫn chưa thấy đói lắm."

Cho nên bữa cơm này là đặc biệt làm cho Nhan Hạc, nàng đột nhiên nghĩ như vậy, ánh mắt nhìn về phía Lộc Hữu Thanh cũng mang theo cảm xúc phức tạp và nặng nề.

Lộc Hữu Thanh gượng chống đỡ tinh thần, chống cằm nhìn Nhan Hạc: "Sao vậy, thức ăn không hợp khẩu vị à?"

Nhan Hạc cúi đầu, giấu đi cảm xúc đang cuộn trào trong lòng: "Không có, ngon lắm."

Lộc Hữu Thanh bỗng nhiên cười: "Ngon thì ăn nhiều một chút, là mình sơ suất, quên mất sau khi A Hạc mất trí nhớ thì sẽ không biết nấu cơm."

Nhan Hạc buông đũa xuống, nghĩ đến những món ăn thảm họa bị nàng đổ bỏ trong bếp: "Cậu đều biết cả rồi."

Lộc Hữu Thanh lấy khăn giấy lau khóe môi cho Nhan Hạc: "Không sao đâu, trước kia A Hạc nấu ăn rất ngon, chỉ là sau khi mất trí nhớ thì quên mất thôi, cứ từ từ rồi sẽ nhớ lại mà." Khi cô tiến lại gần Nhan Hạc mang theo hương thơm thanh ngọt, không hiểu sao cảm giác chạm vào gò má Nhan Hạc lại nóng hơn ngày thường mấy phần.

Nhan Hạc cảm thấy có chút không đúng, nàng giơ tay muốn chạm vào đôi tay cô, nhưng chưa kịp chạm tới thì Lộc Hữu Thanh đã nhanh chóng thu tay về.

Nhan Hạc nhíu mày, nhận ra có lẽ Lộc Hữu Thanh đã xảy ra chuyện gì đó không muốn cho nàng biết, trong lòng bỗng dâng lên mấy phần bực bội. Nàng đang định đứng dậy nhìn kỹ Lộc Hữu Thanh một chút, lại thấy cô đã đứng lên, mỉm cười nói với nàng.

"Cậu cứ tiếp tục ăn đi, mình đi lấy quần áo trong máy giặt ra một chút." Nói xong cô liền xoay người rời đi, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Nhan Hạc nhìn bóng lưng cô đi vào phòng tắm, đôi mày nhíu chặt, nàng thầm cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Còn chưa kịp suy nghĩ thêm thì bỗng nhiên nghe thấy từ phía phòng tắm truyền đến một tiếng động rất lớn. Nhan Hạc giật mình đứng bật dậy, đôi chân theo bản năng lao nhanh về phía đó.

Trong phòng tắm, bóng dáng đơn bạc yếu ớt của Lộc Hữu Thanh ngã gục trên nền gạch men lạnh lẽo. Cả người cô run rẩy, ngã trên mặt đất cố gắng gượng dậy nhưng lại vô lực ngã xuống lần nữa. Những bộ quần áo sạch đã giặt xong rơi lộn xộn bên cạnh cô, mái tóc dài cũng xõa tung hỗn loạn.

Nhan Hạc vội vàng đi tới muốn đỡ Lộc Hữu Thanh dậy, vừa mới chạm vào cô, hơi thở nóng rực từ trên người Lộc Hữu Thanh đã không ngừng truyền vào khắp cơ thể nàng, khiến Nhan Hạc sững sờ trong chốc lát.

Cảm nhận được nhiệt độ mát lạnh bên cạnh, Lộc Hữu Thanh giống như một lữ khách khát khô lâu ngày trong sa mạc, cuối cùng cũng tìm thấy nguồn nước mà rúc vào lòng Nhan Hạc. Cô chậm rãi mở mắt, đôi mắt phủ một tầng sương mù mông lung, cả người trông tệ đến cực điểm.

Dù đã khó chịu đến mức run rẩy cả người, nhưng sau khi nhìn thấy đôi mày nhíu chặt của Nhan Hạc, cô vẫn nỗ lực nặn ra một nụ cười để an ủi nàng: "A Hạc, mình không sao, chỉ là trượt chân một chút thôi, nhưng mà quần áo cần phải giặt lại rồi..."

Nói rồi, cô loạng choạng muốn đứng dậy từ trong lòng Nhan Hạc, giống như đang cực lực chứng minh bản thân không có vấn đề gì, nhưng vừa mới đứng lên được một nửa lại mất sức mà ngã nhào vào lòng Nhan Hạc.

Mái tóc dài hỗn loạn cọ vào da thịt Nhan Hạc, nàng chỉ cảm thấy trái tim như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt đến mức không thể hô hấp. Nàng chỉ có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng dị thường trên người Lộc Hữu Thanh, ngay cả lồng ngực cũng đang run rẩy theo. Đến khi nghe thấy Lộc Hữu Thanh rõ ràng đang rất khó chịu mà vẫn còn muốn an ủi mình, sợi dây cảm xúc đang căng cứng của nàng cuối cùng cũng đứt đoạn.

Nàng không nói hai lời bế Lộc Hữu Thanh lên. Trong tiếng thốt lên nhè nhẹ của cô, nàng ôm cô lên phòng ngủ ở tầng hai. Mở cửa phòng, nàng nhẹ nhàng đặt Lộc Hữu Thanh nằm xuống giường, lại đắp chăn cho cô, chỉ sợ động tác của mình sẽ khiến cô khó chịu thêm. Suốt cả quá trình Lộc Hữu Thanh không nói một lời, giống như một con búp bê xinh đẹp, chỉ có ánh mắt là luôn dán chặt lên người nàng.

"Thuốc trong nhà để ở đâu, mình đi lấy." Nhan Hạc đắp chăn xong, trong đầu suy nghĩ về những việc cần làm khi có người sinh bệnh, nàng vừa nhấc chân định rời đi thì đã bị người ta nắm chặt lấy cổ tay. Nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt chứa đầy nước của Lộc Hữu Thanh.

"Buổi trưa mình có uống rượu, không thể uống thuốc được." Lộc Hữu Thanh run rẩy hàng mi, giọng nói có phần khàn đặc, cộng thêm vẻ mặt yếu ớt lúc này trông cô càng thêm hư nhược. Đôi mắt vì phát sốt mà ngấn lệ, lấp lánh ánh nước mờ ảo, phản chiếu hình bóng của Nhan Hạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!