Nhan Hạc đột nhiên nhíu mày, đứng tại chỗ lặng lẽ nhìn chằm chằm cánh cổng lớn lạnh lẽo này. Lớp sơn đen của cánh cổng dưới ánh nắng chiếu rọi trông rực rỡ hẳn lên, phần kim loại lạnh lùng phản chiếu ánh sáng ấm áp, nhưng Nhan Hạc lại cảm thấy cánh cổng này khiến nàng không thoải mái chút nào.
Trước kia có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh nên nàng chưa cảm thấy gì, hiện giờ chỉ có một mình nàng đứng ở đây, nhìn cánh cổng đen cao hơn cả hai người mình cộng lại, nàng chỉ thấy lòng run rẩy, đó là phản ứng bản năng từ sâu trong cơ thể.
Mọi động tác của Nhan Hạc đều khựng lại, trong đầu không ngừng vẽ ra một vài khung cảnh đáng sợ, cả người liên tục vã mồ hôi lạnh. Nàng theo bản năng định nhấc chân rời đi, nhưng cuối cùng vẫn sực nhớ ra những gì Lộc Hữu Thanh đã nói trước đó, rằng vì nàng thích dùng mật mã nên cánh cổng lớn không lưu dấu vân tay của nàng.
Nhan Hạc nuốt nước miếng, đổi sang buông tay ra rồi nhập mật mã lên cửa lớn. Quả nhiên lần này nàng đã nghe thấy âm thanh thông báo mật mã chính xác và tiếng cổng mở ra. Nàng đẩy cửa bước ra ngoài, trên con đường rộng thênh thang ánh lên những tia sáng nhạt nhòa, xung quanh là những cơn gió lay động nhẹ nhàng, thổi lướt qua vạt áo nàng.
Không khí mát lạnh tràn vào phổi, toàn thân Nhan Hạc đều thả lỏng hẳn ra. Nàng thở phào một hơi, đưa tay đỡ trán cười khổ, thầm nghĩ có phải sau khi mất trí nhớ, cảm giác an toàn của mình quá thiếu hụt nên dẫn đến việc nhìn thấy cái gì cũng sợ hãi sẽ gây hại cho bản thân hay không. Vừa rồi nàng vậy mà lại cho rằng Lộc Hữu Thanh...
Nhan Hạc giơ tay lên, có chút buồn cười mà sờ sờ mũi mình, vội vàng cắt đứt những suy nghĩ viển vông đó để đi về phía đích đến. Ở phía sau nàng, cánh cổng lớn chậm rãi khép lại, căn biệt thự dường như lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Tuy Nhan Hạc mất đi ký ức trong vụ tai nạn xe cộ, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng chẳng biết gì cả. Có những thứ chỉ cần bắt tay vào làm một thời gian là về cơ bản có thể học được ngay. Trong mấy ngày sử dụng vừa qua, nàng đã nắm rõ cách dùng điện thoại di động, lúc này nàng đang mở ứng dụng bản đồ, tỉ mỉ xem lộ trình để đi tới khu danh lam thắng cảnh.
Khu biệt thự ở ngoại ô rất yên tĩnh, đồng nghĩa với việc môi trường xung quanh cực kỳ đẹp đẽ, vì thế khu danh lam thắng cảnh cách nơi này cũng không quá xa. Nhan Hạc dành phần lớn thời gian để ngắm nhìn phong cảnh trên đường đi. Sau khi đi vòng vèo ra khỏi khu biệt thự, nàng liếc mắt một cái đã thấy được ngôi chùa ở phía xa.
Sau khi mua vé vào cổng, nàng mở điện thoại lên xem thời gian thì phát hiện hóa ra đã là buổi chiều. Nhan Hạc có chút kinh ngạc, hèn gì nàng cảm thấy hơi đói bụng, nhưng vì người đã ra đến đây rồi nên nàng vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Vào ngày làm việc, khu danh lam thắng cảnh không có quá nhiều người. Nàng rất nhanh đã đi tới ngôi chùa. So với những nơi khác, ở chùa đông người hơn hẳn, phần lớn đều đến để thắp hương cầu phúc nên không hề ồn ào. Nhan Hạc nhấc chân bước vào trong chùa, một tăng nhân đang quét rác thấy nàng thì chắp tay trước ngực chào hỏi, sau đó lại cúi đầu tiếp tục làm việc của mình.
Trong chùa tiếng ve kêu râm ran không dứt, những cành lá đung đưa trong gió nhẹ tạo nên những bóng cây che phủ. Mùi hương trầm và mùi gỗ khiến lòng người tĩnh lại. Nhan Hạc rất thích mùi hương và môi trường này. Kể từ khi bước vào chùa, nàng có thể cảm nhận được bản thân có một loại cảm giác quen thuộc tự nhiên với nơi đây. Chắc hẳn trước khi mất trí nhớ nàng thường xuyên lui tới chỗ này nên không thấy xa lạ chút nào.
Ngôi chùa rất lớn, mùi nhang cháy quyện cùng bầu không khí cổ xưa lặng lẽ, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng ve. Nhan Hạc đi theo đám người dạo quanh chùa một lát, lại thắp hương thành kính bái Phật. Cảm nhận được bản thân đã đói đến mức bụng dán vào lưng, sợ mình sẽ bị tụt đường huyết, Nhan Hạc xoay người chuẩn bị rời khỏi chùa để đi tìm cái gì đó ăn.
Nhưng khi nàng vừa đi tới cổng lớn của chùa thì đột nhiên nghe thấy tiếng gọi từ phía sau.
"Nhan thí chủ xin dừng bước."
Bước chân Nhan Hạc dừng lại, nàng quay đầu nhìn theo tiếng gọi, chính là vị tăng nhân quét rác lúc nãy.
"Sao ngài biết tên của tôi?" Nhan Hạc kinh ngạc hỏi, sau đó lại nhận ra vừa rồi vị tăng nhân này cũng chủ động chào nàng, chắc hẳn trước đây nàng có quen biết tiểu tăng nhân này, vì thế nàng vội vàng ho khan hai tiếng để che giấu sự lúng túng.
"Có chuyện gì không ạ?" Nhan Hạc học theo dáng vẻ của vị tăng nhân, chắp tay trước ngực hỏi.
Vị tăng nhân đặt cây chổi xuống, nhanh nhẹn đứng dậy rồi đưa tay chỉ về phía xa: "Mời đi theo tôi."
Nhan Hạc đầy nghi hoặc đi theo sau, nàng cứ ngỡ vị ấy muốn dẫn mình đi gặp trụ trì của chùa. Đi ngang qua vài tòa điện thờ để vào sâu bên trong, không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch, mùi gỗ mục cổ xưa càng thêm đậm hơn. Nhấc chân bước qua bậc cửa cuối cùng, Nhan Hạc rốt cuộc cũng thấy được tiểu tăng nhân dẫn mình đi tới đi lui rốt cuộc là muốn làm gì.
"A Hạc." Lộc Hữu Thanh đứng dưới gốc cây trong chùa gọi nàng. Cây cối trong chùa lay động theo gió, những bóng nắng loang lổ rơi trên người cô, điểm xuyết thêm những tia sáng nhỏ bé. Cô đã thay một bộ quần áo khác, cũng tẩy sạch lớp trang điểm trên mặt, mái tóc dài được buộc thành kiểu đuôi ngựa thấp sau gáy. Trên khuôn mặt thanh tú là niềm vui sướng không hề che giấu, đôi mắt chứa chan những tia sáng rung động.
"Sao cậu lại đến đây? Cậu biết đường tới đây sao?" Lộc Hữu Thanh vội vàng đi đến bên cạnh nàng, sau đó chắp tay trước ngực với tiểu tăng nhân để bày tỏ sự lịch sự.
Tiểu tăng nhân chắp tay niệm "A di đà phật" rồi xoay người rời đi. Trong viện giờ chỉ còn lại hai người bọn họ, Lộc Hữu Thanh không còn che giấu gì nữa, đưa tay lấy chiếc mũ của Nhan Hạc xuống.
"Có nóng không, còn đội cả mũ nữa." Cô trách yêu, rồi thuần thục cầm khăn giấy lau mồ hôi trên trán cho Nhan Hạc.
Nhan Hạc để mặc cho cô lau, ánh mắt đảo quanh nhìn sân viện sâu thẳm trong chùa: "Tan làm rồi sao?" Nàng hỏi, giọng điệu bình thản, nhưng thực tế trái tim nàng đã đập rộn ràng ngay khi nhìn thấy Lộc Hữu Thanh.
"Dĩ nhiên rồi, lúc đi làm mình cứ luôn nghĩ về A Hạc, tự hỏi khi nào A Hạc mới gửi tin nhắn cho mình, nhưng A Hạc lại chẳng thèm đoái hoài đến mình, mình chỉ còn cách tan làm sớm để đi tìm A Hạc thôi." Đầu ngón tay Lộc Hữu Thanh chọc chọc vào má nàng làm bộ oán trách, nhưng tay kia đã nắm chặt lấy tay Nhan Hạc.
Nhan Hạc quay mặt đi, không nhịn được mà nghĩ thầm: Cậu nói là nhớ mình, vậy mà sau khi tan làm không về nhà ngay để gặp mình mà lại tới đây, chắc chắn là nói dối rồi.
Nàng lặng lẽ quay đầu đi không nhìn Lộc Hữu Thanh, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà nhếch lên. Sự hụt hẫng suốt cả ngày hôm nay đã hoàn toàn tan biến ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc nhận ra nàng đã nhớ Lộc Hữu Thanh cả ngày, cũng giống như Lộc Hữu Thanh nhớ nàng vậy, cả hai đều đang mong nhớ lẫn nhau.
"A Hạc vẫn chưa nói cho mình biết sao cậu lại đến đây đâu đấy? Cậu nhớ ra nơi này rồi à?" Lộc Hữu Thanh vén lọn tóc bên tai nàng ra sau, giữ một chút khoảng cách với nàng, chỉ có bàn tay là vẫn nắm chặt không chịu buông.
Tay Nhan Hạc chạm vào gốc cây cổ thụ trong viện: "Mình ở nhà thấy chán quá, tình cờ thấy chỗ này cũng không xa nhà lắm nên muốn đến xem thử, sẵn tiện xem có nhớ ra được điều gì không."
Lộc Hữu Thanh: "Vậy A Hạc có nhớ ra gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!