Chương 25: (Vô Đề)

"Em có làm bữa sáng, hai người có muốn cùng ăn không?" Giọng nói ngây ngô của cô gái trẻ một lần nữa thăm dò qua cánh cửa, lọt vào tai hai người. Động tác định đứng dậy của Nhan Hạc bỗng khựng lại, nàng quay đầu nhìn Lộc Hữu Thanh, hai người bốn mắt nhìn nhau. Lộc Hữu Thanh bật cười rồi buông vòng tay đang ôm nàng ra, trở lại dáng vẻ như một con hồ ly lúc trước.

Nhan Hạc ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao quá. Nàng và Lộc Hữu Thanh hóa ra lại ở chỗ này đùa giỡn lâu đến thế, đến mức khiến Lý Đào Nghi ở dưới lầu cũng phát hiện ra điểm không ổn.

Nghĩ vậy, Nhan Hạc có chút ngượng ngùng đứng dậy: "Mình đi mở cửa." Nói rồi nàng bước đi, cũng không quên đắp chiếc chăn mỏng lên người Lộc Hữu Thanh.

Lý Đào Nghi tỉnh dậy từ rất sớm. Trận mưa gió dữ dội kèm theo sấm chớp đêm qua khiến cô gần như mất ngủ cả đêm. Thêm vào đó, chuyện của bà nội cứ đè nặng trong lòng khiến cô vừa hửng sáng đã tỉnh giấc. Sau khi dùng điện thoại gửi tin nhắn báo bình an cho bạn cùng phòng, cô nhìn lại thời gian, nghĩ đến việc Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh đã giúp đỡ mình lớn như vậy, cô không thể cứ mãi nhận ơn huệ của người ta mà không làm gì.

Cũng may trước đây cô từng làm phụ bếp ở nhà hàng, nên đối với việc chuẩn bị bữa sáng cũng coi như thuận buồm xuôi gió. Thế là cô đã tự tay chuẩn bị một chút đồ ăn sáng cho hai người.

Chỉ là bữa sáng đã bày ra ở dưới lầu từ lâu, đợi đến lúc sắp nguội ngắt mà cô vẫn chưa nghe thấy tiếng động nào từ trên lầu truyền xuống. Lý Đào Nghi không còn cách nào khác đành phải lên lầu, cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên nhất có thể để gõ cửa phòng ngủ. Thực tế thì giọng nói của cô đã run rẩy lắm rồi.

Một tiếng gõ cửa không nhận được lời đáp lại, dũng khí của Lý Đào Nghi cũng đã cạn sạch. Ngay khi cô định quay người chạy nhanh rời đi thì nghe thấy phía sau có tiếng cửa mở. Cô bị âm thanh này làm cho giật mình, vội vàng xoay người nhìn lại, vừa vặn bắt gặp thần sắc có chút lúng túng của Nhan Hạc.

"Nhan tiểu thư..." Giọng Lý Đào Nghi bỗng nghẹn lại. Ánh mắt cô cứ di chuyển qua lại giữa phòng ngủ chính và phòng khách, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc không hiểu vì sao Nhan Hạc và Lộc Hữu Thanh không ở phòng ngủ chính mà lại ở phòng khách.

"Bạn học Lý... Có chuyện gì sao?" Nhan Hạc xấu hổ đến mức cả người tê dại, không dám đối diện với tầm mắt của Lý Đào Nghi. Rõ ràng nàng và Lộc Hữu Thanh chẳng làm gì cả, nhưng tình huống hiện tại trong mắt người ngoài quả thực vô cùng vi diệu.

Lý Đào Nghi nghe vậy vội nói: "Em có làm bữa sáng ở dưới lầu, nếu Nhan tiểu thư và Lộc tiểu thư thấy đói thì có thể xuống ăn ạ." Nói xong cô cúi đầu xin lỗi trước: "Xin lỗi chị, em chưa được phép đã tự ý dùng phòng bếp của mọi người, hai chị cứ coi em như bảo mẫu là được rồi."

Nhan Hạc còn chưa kịp mở lời thì đã nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau, ngay sau đó nàng cảm nhận được cảm giác được người ta ôm lấy cùng tiếng cười nhẹ: "Vậy thì đa tạ bạn học Lý nhé, vừa hay A Hạc và tôi cũng đều thấy đói rồi."

Tiếng cười nhẹ nhàng của Lộc Hữu Thanh nhanh chóng xua tan bầu không khí gượng gạo của mấy người. Lý Đào Nghi liên tục gật đầu nói câu "Em đi chuẩn bị bữa sáng" rồi vội vã chạy xuống lầu, dường như cô cũng cảm thấy mình hiện tại giống như một bóng đèn công suất lớn vậy.

Bóng dáng cô gái biến mất nơi cầu thang, Nhan Hạc nhìn cánh tay Lộc Hữu Thanh đang ôm lấy mình cùng tư thế thân mật của hai người, thở dài: "Cậu nói như vậy, cứ như chúng ta vừa làm chuyện gì đó không bằng."

"Làm gì cơ chứ, ôm nhau ngủ cũng không được sao?" Lộc Hữu Thanh buông tay ra, nâng cằm Nhan Hạc lên bắt nàng phải nghiêng đầu nhìn mình, giả vờ hung dữ nói: "Đến cả ôm ngủ mà cũng không được nói sao?"

Cô như không xương dán chặt lấy Nhan Hạc, còn không ngừng cọ vào quần áo nàng để ngửi mùi hương trên người nàng, "Không sao đâu, bạn học Lý sẽ không nói bậy đâu."

Nhan Hạc: "?" Những việc bọn họ làm có gì cần thiết phải nói ra ngoài sao? Lời nói mập mờ này của Lộc Hữu Thanh trái lại khiến nàng thật sự cảm thấy đêm qua hai người đã làm chuyện gì đó đáng hổ thẹn không dám nhìn ai.

Nhan Hạc không muốn tiếp tục tranh luận với cô, dù sao bất kể nàng nói thế nào, Lộc Hữu Thanh luôn có một trăm cách để khiến nàng thẹn thùng mà ngậm miệng lại. Nàng đóng cửa phòng, một tay đỡ eo Lộc Hữu Thanh ngồi xuống giường, sau đó vươn ngón trỏ chống lên người cô để tạo khoảng cách giữa hai người, nghiêm túc nói: "Được rồi, mình phải đi đánh răng rửa mặt đây. Cậu không phải còn phải đi làm sao, thời gian đã muộn lắm rồi, cứ thế này thì cậu đi làm sẽ muộn thật đấy."

Lộc Hữu Thanh lúc này mới không tình nguyện mà buông nàng ra, chỉ là ánh mắt nhìn theo Nhan Hạc rời đi vẫn mang theo nụ cười đầy quyến rũ nơi đuôi mắt.

Nhan Hạc chạy trốn về phòng ngủ, nhìn khuôn mặt đỏ bừng hơn một nửa trong gương, nàng không quên đưa tay lên vỗ vỗ má mình: "Sao lại dễ đỏ mặt như vậy chứ."

Dù sao hai người cũng là hôn thê, rõ ràng trước đây chuyện mập mờ gì cũng đã từng làm qua, kết quả sau khi mất trí nhớ lại không chịu nổi trêu chọc như vậy. Trái tim Nhan Hạc vẫn còn đập loạn, đồng thời dâng lên vài phần ngọt ngào. Chờ đến khi nàng hoàn toàn làm tan đi vết đỏ trên mặt và thay quần áo đi ra, Lộc Hữu Thanh đã ngồi ở dưới lầu trò chuyện vui vẻ với Lý Đào Nghi.

"Thật sao, không ngờ bà nội Lý lại từng nói về A Hạc như thế đấy." Không biết là đang nói đến chuyện gì, Lộc Hữu Thanh che môi cười đến mức đuôi mắt cong cong. Thoáng thấy người đang từ từ đi xuống cầu thang, cô vẫy vẫy tay gọi Nhan Hạc.

"A Hạc mau lại đây, bạn học Lý đang kể cho mình nghe chuyện của cậu ở nhà trước đây này." Lộc Hữu Thanh đã thay một chiếc váy đỏ rực rỡ, để lộ nốt ruồi nhỏ nơi xương quai xanh bên trái. Dưới ánh nắng ban mai, sự rực rỡ và dịu dàng hòa quyện hoàn hảo trên cơ thể cô, từng cử chỉ hành động của cô đều thu hút ánh nhìn của người khác.

Nhan Hạc ngồi xuống bên cạnh Lộc Hữu Thanh, nhìn những món ăn phong phú trên bàn rồi nói lời cảm ơn Lý Đào Nghi, khiến Lý Đào Nghi sợ tới mức xua tay liên tục.

"Không không không... Không có gì đâu ạ, chỉ là một bữa sáng thôi mà, không đáng gì đâu."

"Bạn học Lý nấu ăn thật sự rất ngon, A Hạc lại đây, nếm thử bát cháo này đi." Lộc Hữu Thanh nén nụ cười, cầm lấy bát sứ bên cạnh, dùng thìa múc một miếng cháo rồi đưa đến bên môi Nhan Hạc. Động tác âu yếm này hoàn toàn không bận tâm đến sự hiện diện của người khác.

Hơi thở Nhan Hạc khựng lại, theo bản năng nhìn về phía Lý Đào Nghi đối diện, lại thấy Lý Đào Nghi đã tự biến mình thành một con đà điểu, đầu vùi sâu vào trong bát.

Nhan Hạc: "..." Nàng bất đắc dĩ nghiêng đầu, đối diện với đôi mắt dịu dàng như chứa nước của Lộc Hữu Thanh, vành tai đỏ ửng nuốt miếng cháo xuống.

Cả bữa sáng cứ thế trôi qua trong sự chịu đựng. Kể từ sau khi Lộc Hữu Thanh đút cho nàng miếng cháo đó, dù sau đó Nhan Hạc có cứng rắn tự mình ăn cháo hay ăn cơm, nàng vẫn cảm thấy bên cạnh có một ánh mắt vô hình đang nhìn chăm chú vào mình. Lộc Hữu Thanh thật sự đã biến "hiểu lầm" sáng nay thành sự thật.

Sau khi ăn sáng xong thì thời gian đã muộn, hôm nay Lộc Hữu Thanh phải đi kiểm tra rạp chiếu phim, khoảng cách từ biệt thự khá xa, hơn nữa còn phải đưa Lý Đào Nghi đi gặp bạn trước, nên cô xuất phát sớm hơn mọi khi một chút. Lúc sắp đi, cô còn không quên dặn dò Nhan Hạc đừng quên nhớ mình.

"A Hạc giá mà có thể nhỏ lại một chút, nhỏ thêm chút nữa thì tốt biết mấy. Như vậy mình có thể mang A Hạc theo bên người mà không bị ai phát hiện, nhìn mãi cũng không thấy chán." Lộc Hữu Thanh đứng ở cửa biệt thự, nhìn Nhan Hạc mà không kìm lòng được nói lời lưu luyến, ánh mắt long lanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!