Vị hôn thê sao!?
Bị ánh mắt dịu dàng của người phụ nữ ấy nhìn chằm chằm, Nhan Hạc sững sờ cả người tại chỗ, nàng cũng chẳng nghe rõ câu tiếp theo người phụ nữ kia nói gì, nàng đột ngột lùi về phía sau, mãi cho đến khi lưng dán chặt vào ván đầu giường mới dừng lại. Lực đạo quá lớn dường như đã xé rách vết thương trên cánh tay phải, Nhan Hạc tức khắc đau đến mức hít một hơi lạnh.
Biểu cảm mỉm cười vốn có trên mặt Lộc Hữu Thanh đột nhiên biến mất, cô lo lắng tiến lên đỡ lấy Nhan Hạc, giọng điệu lập tức chuyển thành lo âu: "Cậu sao thế, là vết thương vẫn còn đau à? Mình đi gọi bác sĩ!"
Cô nói xong liền định đứng dậy, nhưng lại bị Nhan Hạc kéo ống tay áo giữ lại.
Cơ thể Lộc Hữu Thanh thoáng khựng lại một chút mà khó ai nhận ra được, nhưng rất nhanh cô đã khôi phục lại dáng vẻ trước đó. Khi xoay người lại, cô nhìn thấy biểu cảm kinh hãi của Nhan Hạc cùng những giọt mồ hôi lạnh đang rịn ra trên trán nàng.
Nhan Hạc chẳng còn tâm trí đâu mà lo đến vết đau ở tay phải, nàng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Lộc Hữu Thanh, muốn tìm ra sơ hở nào đó từ biểu cảm của người phụ nữ này.
Thế nhưng chẳng có gì cả, bất kể là biểu cảm hay sự lo lắng cho vết thương của nàng vừa rồi, tất cả đều thể hiện rõ sự coi trọng mà người phụ nữ này dành cho nàng.
"Cô nói là, tôi là... vị hôn thê của cô." Vừa mới tỉnh lại lại nhận được cú sốc quá lớn khiến lời nói của Nhan Hạc vẫn còn chút lắp bắp. Vì không xác định được quan hệ giữa hai người, khi lặp lại những lời này, trên mặt nàng thoáng hiện lên vẻ thẹn thùng không rõ rệt, nàng cố gắng không để bản thân tỏ ra rụt rè.
Nhan Hạc vẫn còn đang kinh ngạc, Lộc Hữu Thanh lại ngồi xuống một bên, bóng dáng cao gầy của cô tức khắc che khuất tầm mắt Nhan Hạc, ngay sau đó có thứ gì đó phủ lên trán nàng.
Nhan Hạc hoàn hồn, lúc này mới phát hiện Lộc Hữu Thanh đang lau mồ hôi lạnh trên trán mình. Người phụ nữ này thực sự rất đẹp, Nhan Hạc đã mất đi ký ức không thể nghĩ ra từ ngữ nào để hình dung vẻ đẹp này, nàng chỉ có thể dùng nhịp tim đập loạn để thay thế.
Giờ phút này hai người lại ở gần nhau đến thế, Nhan Hạc dường như có thể ngửi thấy hương thơm thanh khiết trên người cô, mùi hương rất dễ chịu, rất thoải mái, nhưng theo sau đó còn có cả sự rung động từ trái tim mà chính nàng cũng không thể phớt lờ...
"A Hạc hình như không tin mình thì phải." Ngay lúc Nhan Hạc đang phân tâm, người phụ nữ ấy lên tiếng, giọng nói có chút buồn bã, lực chạm vào trán nàng cũng mạnh thêm một chút.
Nhan Hạc tức khắc cảm thấy hoảng loạn, nàng theo bản năng thốt lên: "Không phải, tôi không có ý đó." Nói xong, nàng nhân cơ hội giơ tay giật lấy tờ khăn giấy từ trong tay Lộc Hữu Thanh, quay đầu đi để bản thân tránh xa những hương thơm kia một chút.
"Tôi chỉ là... tôi mất trí nhớ rồi, tôi không quen biết cô, cô... cô thực sự là vị hôn thê của tôi sao?" Lúc này Nhan Hạc vẫn là dáng vẻ chưa hiểu sự đời, nghĩ gì nói nấy, nàng không ngờ mình vậy mà đã đính hôn rồi.
Vẫn còn một vài sự nghi ngờ khác nữa, nhưng Nhan Hạc không dám nói ra. Nếu nàng thực sự là vị hôn thê của Lộc Hữu Thanh, tại sao phản ứng bản năng của nàng khi đối mặt với Lộc Hữu Thanh lại kỳ lạ đến thế.
Nghe thấy sự nghi ngờ thẳng thừng như vậy của Nhan Hạc, Lộc Hữu Thanh không hề tức giận mà ngược lại còn "phì" một tiếng rồi bật cười.
Suy nghĩ của Nhan Hạc bị cắt ngang, nàng nghi hoặc ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt đang cười đến mức ứa lệ của người phụ nữ kia. Lộc Hữu Thanh nắm lấy bàn tay trái không bị thương của nàng, Nhan Hạc vùng vẫy một chút nhưng không thoát ra được, đành để mặc cho cô nắm lấy.
Lộc Hữu Thanh ghé sát vào Nhan Hạc, dắt tay nàng áp lên gò má mình, cảm giác lành lạnh khi chạm vào khiến Nhan Hạc có chút không thích nghi được, động tác của nàng trở nên cứng đờ.
"Cô làm gì thế?" Nàng căng thẳng hỏi.
"Đừng căng thẳng như vậy mà." Lộc Hữu Thanh cong môi, kể từ lúc nhìn thấy cô, Nhan Hạc dường như luôn ở trong trạng thái căng thẳng. Đôi môi đỏ mọng khép mở: "Cậu thực sự quên mình là ai rồi sao? Thật khiến người ta đau lòng quá đi."
Cô vừa nói vừa cong môi nghiêng đầu hôn lên đầu ngón tay Nhan Hạc, thần sắc đầy vẻ quyến luyến, nhưng đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào Nhan Hạc như đang chờ đợi phản ứng của nàng.
Cả người Nhan Hạc đột nhiên sững lại, nhịp thở cũng đình trệ theo động tác của Lộc Hữu Thanh, chỉ có cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay là đang nhảy loạn trong tâm trí nàng. Nàng đột ngột rụt tay lại, giọng nói cũng trở nên bối rối.
"Cô cô cô... làm gì thế!" Nhan Hạc hoảng hốt đối diện với dáng vẻ vẫn đang mỉm cười của người phụ nữ kia, nàng cau chặt mày, hai tai ẩn dưới làn tóc hơi nóng lên.
"Bởi vì đây là điều mà A Hạc quen thuộc nhất, mình cứ ngỡ cậu sẽ nhớ ra cơ, xem ra thất bại rồi." Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu, nhẹ nhàng xoa đỉnh đầu Nhan Hạc, ánh mắt sâu thẳm: "Xem ra A Hạc chẳng nhận ra mình một chút nào cả."
Đầu óc Nhan Hạc rối bời, nàng luôn cảm thấy lời nói của người phụ nữ này có ẩn ý khác. "Tôi mất trí nhớ rồi." Nàng nghiến răng lặp lại một lần nữa.
Có tiếng gõ cửa vang lên, là Lâm Nhạc dẫn bác sĩ tới. Lộc Hữu Thanh khẽ nhíu mày, lên tiếng cho bọn họ vào.
Lâm Nhạc tự biết mình vào trong cũng chỉ làm kỳ đà cản mũi, nên tự giác đứng ở ngoài cửa.
Bác sĩ nhìn về phía Lộc Hữu Thanh, rồi lại nhìn sang Nhan Hạc, đi tới bắt đầu kiểm tra tình trạng cơ thể của nàng.
Suốt quá trình đó, Lộc Hữu Thanh đều đứng bên cửa sổ. Rèm cửa đã được kéo ra hết cỡ, ánh mặt trời tràn vào phòng, chiếu sáng hơn nửa căn phòng. Cô đứng ngược sáng, những sợi tóc dài hơi xoăn tỏa ra ánh hào quang. Cô đã cởi áo khoác ngoài, chiếc váy dài phác họa nên đường cong cơ thể, làn da trắng ngần lộ ra dưới ánh sáng lại càng trắng.
Cô cứ đứng trước cửa sổ như vậy, cúi đầu không nói một lời. Đứng ngược sáng khiến người ta không nhìn rõ biểu cảm của cô, nhưng Nhan Hạc lại có thể cảm nhận được tầm mắt của cô từ đầu đến cuối vẫn luôn dừng trên người mình, giống như đang bị một sinh v*t t* l*n nào đó quan sát kỹ lưỡng, cảm giác này khiến nàng có chút nghi hoặc và lúng túng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!