Chiếc xe dần dần rời khỏi nội thành ồn ào náo nhiệt để tiến vào khu biệt thự ở ngoại ô thành phố. Cảnh tượng trước mắt với những dải rừng cây yên tĩnh và những căn biệt thự đơn lập đã thay thế cho những tòa nhà cao tầng chọc trời lúc trước. Nhan Hạc còn chưa kịp ghi nhớ những cung đường này vào trong đầu thì xe đã dừng lại trước sân của một căn biệt thự.
Nhan Hạc bước xuống xe theo gót Lộc Hữu Thanh. Ngay khoảnh khắc cánh cửa xe vừa mở ra, một luồng không khí trong lành sảng khoái đã ùa vào mũi nàng. Bước ra khỏi không gian chật hẹp bên trong xe, hơi thở của Nhan Hạc cũng trở nên thông suốt và nhẹ nhõm hơn hẳn.
Chiếc xe khởi động rồi rời đi từ phía sau, Nhan Hạc đưa mắt nhìn theo hướng đó, chỉ cảm thấy những gì mình đang thấy đều vô cùng tuyệt mỹ. Nàng giống như vừa bước vào một công viên, cảnh sắc xung quanh tươi mới và xinh đẹp. Nhìn quanh bốn phía, nàng chỉ thấy thấp thoáng vài căn nhà, mà căn biệt thự cao hai tầng trước mắt này chính là nhà của nàng và Lộc Hữu Thanh.
Trong ký ức hiện tại của Nhan Hạc, đây là lần đầu tiên nàng đặt chân đến nơi này. Đối với việc sắp sửa bước vào tổ ấm của nàng và Lộc Hữu Thanh, nàng vừa cảm thấy hưng phấn lại vừa có chút khẩn trương.
Cách đó vài mét là một cánh cổng lớn rất cao, Nhan Hạc còn chưa kịp quan sát kỹ thì đã thấy Lộc Hữu Thanh tiến lên phía trước để mở khóa bằng vân tay.
"Cạch."
Cánh cổng lớn chậm rãi mở ra, Lộc Hữu Thanh xoay người lại mỉm cười nắm lấy tay Nhan Hạc, dắt nàng đi vào trong sân.
Cánh cổng dường như có chức năng tự động kiểm tra người ra vào, hai người vừa mới bước vào trong sân, Nhan Hạc đã nghe thấy tiếng cửa sắt đóng lại ở phía sau. Trái tim nàng khẽ run lên, theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, nhưng chỉ thấy những hàng cây xanh mướt um tùm đang lay động theo gió ở phía xa.
Đợi đến khi nàng quay đầu lại, Lộc Hữu Thanh đã thuần thục đứng bên cạnh cửa nhập mật mã: "Khóa cửa trong nhà đều có vân tay, sau này cậu ra vào nhà có thể dùng vân tay để mở khóa. Trước đây cậu khá thích dùng mật mã, cho nên cửa chính tạm thời chưa có vân tay của cậu, mật mã là thời gian mà hai chúng mình ở bên nhau."
Lộc Hữu Thanh đơn giản nói cho Nhan Hạc biết về mật mã, ngay sau đó liền nghe thấy tiếng thông báo khóa cửa đã mở. Cô một tay vặn tay nắm cửa, tay kia dắt lấy tay Nhan Hạc dẫn nàng đi vào bên trong.
Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, luồng gió lạnh từ điều hòa đã được bật sẵn trong phòng khách ùa vào trong ống tay áo của Nhan Hạc. Không biết có phải do bị cái lạnh này làm cho rùng mình hay không mà thân hình Nhan Hạc hơi co rụt lại, nàng rụt cổ rồi nhấc chân bước vào.
Tại huyền quan, sau khi thay đôi dép lê nhìn qua là biết ngay đồ đôi, Nhan Hạc tò mò quan sát xung quanh.
Phòng khách có chút tối, Lộc Hữu Thanh giơ tay bật đèn lên, vô cùng tự nhiên cởi chiếc áo khoác trên người ra rồi đặt lên ghế sofa ở một bên, sau đó cô buộc tóc thành kiểu đuôi ngựa thấp rồi mới lên tiếng để dời sự chú ý của Nhan Hạc từ căn biệt thự trở lại trên người mình.
"Cậu có nhớ ra điều gì không?" Ánh mắt cô sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Nhan Hạc. Thật ra ngay từ đầu cô đã cân nhắc xem có nên đưa Nhan Hạc đến một căn nhà khác để ở một thời gian hay không, đợi đến khi Nhan Hạc hoàn toàn chấp nhận mình rồi mới đưa nàng trở về đây. Nhưng suy đi tính lại, cô vẫn quyết định đưa nàng về tổ ấm nhỏ nơi cả hai từng chung sống này.
Ánh mắt Nhan Hạc dừng lại trên người Lộc Hữu Thanh. Rèm cửa phòng khách đang khép lại, ánh đèn yên tĩnh nhạt nhòa phủ lên người cô, Lộc Hữu Thanh khi buộc tóc đuôi ngựa thấp đột nhiên trở nên khác hẳn với lúc nãy.
Nhan Hạc nhớ tới tạo hình của Lộc Hữu Thanh trong bộ phim điện ảnh "An Sam" trước đó, rõ ràng chỉ là trang điểm mặt mộc đơn giản, mộc mạc nhưng mỗi cái nhíu mày hay nụ cười đều mang theo vẻ quyến rũ mê hoặc lòng người. Khí chất từng toát ra qua màn ảnh lúc đó, vào giờ phút này lại xuyên qua không khí khiến Nhan Hạc cảm nhận được một cách chân thực và rõ ràng, vì thế mà nhịp tim nàng càng trở nên dồn dập hơn.
"Không có." Nhan Hạc cúi đầu lắc đầu, cố gắng gạt đi hình ảnh một Lộc Hữu Thanh khiến trái tim nàng rung động trong tâm trí.
Tảng đá lớn đè nặng trong lòng Lộc Hữu Thanh bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi xuống đất, chính cô cũng cảm thấy bản thân đang tự lừa dối chính mình. Việc Nhan Hạc không khôi phục ký ức đối với cô mà nói giống như một người đang khát khô giữa sa mạc mà nhận được một chai nước quý giá, tuy biết rằng nước sớm muộn gì cũng sẽ uống hết, nhưng vẫn không nhịn được mà nhấm nháp từng chút một.
Thần sắc của Lộc Hữu Thanh trở nên tối tăm, cô rũ mắt xuống, nốt ruồi nơi đuôi mắt lại càng thêm nổi bật.
Nhan Hạc quay đầu nhìn lướt qua phòng khách một lượt, sau đó hỏi: "Chúng ta đã ở đây bao lâu rồi?"
"Năm năm rồi, chúng ta dọn đến đây từ hồi năm hai đại học, sau đó thì vẫn luôn sống chung ở chỗ này."
Nói cách khác, căn biệt thự này chứa đựng năm năm ký ức của nàng và Lộc Hữu Thanh. Nàng và Lộc Hữu Thanh đã quen biết nhau bảy năm, vậy nên có thể nói hơn nửa phần hồi ức của hai người đều nằm trong căn biệt thự này. Trong lòng Nhan Hạc đột nhiên dâng lên vài phần chua xót, đồng thời nàng cũng càng thêm tò mò về nơi mà hai người đã từng sinh sống trước đây.
Lộc Hữu Thanh nắm lấy cổ tay nàng: "Mình dẫn cậu đi xem nơi này một chút, thử xem có thể nhớ ra được điều gì không." Cô vừa nói vừa đưa ngón tay chỉ về phía các phòng.
"Chỗ kia là nhà bếp, đằng kia là thư phòng, phòng tắm, tầng hai là phòng ngủ của chúng ta, còn có phòng dành cho khách và phòng chứa đồ nữa."
Nhan Hạc đi theo lời giới thiệu của Lộc Hữu Thanh để vào xem từng căn phòng một. Khi nghe thấy Lộc Hữu Thanh nói "phòng ngủ của chúng ta", nàng đang đứng trong thư phòng mà suýt chút nữa thì vấp ngã.
Nàng biết ngay mà, dựa vào mối quan hệ giữa nàng và Lộc Hữu Thanh thì hai người chắc chắn là ngủ cùng một chỗ. Chẳng qua khi dự đoán này thực sự được xác nhận, Nhan Hạc vẫn cảm thấy khá hứng thú đối với phòng ngủ của hai người.
Nàng nhấc chân bước lên cầu thang đi lên phía trên, căn phòng đầu tiên ở tầng trên chính là phòng ngủ của nàng và Lộc Hữu Thanh, nàng tò mò đẩy cửa bước vào.
Vẫn là phong cách trang trí đơn giản, nhưng từ những chi tiết nhỏ nhặt nhất có thể cảm nhận được hơi thở của cuộc sống thường nhật. Tấm ảnh chụp chung của hai người đặt ở đầu giường, hai đôi dép lê được xếp ngay ngắn dưới gầm giường, trong chiếc tủ quần áo đang mở hờ là hai phong cách trang phục khác nhau được treo xen kẽ, ngay cả bên cạnh cửa sổ cũng bày mấy chậu xương rồng, tất cả đều để lộ ra sự mặn nồng của hai người.
Nhan Hạc nhìn quần áo của mình và Lộc Hữu Thanh được xếp đặt trong tủ đồ, không nhịn được mà đỏ bừng cả vành tai. Nàng bước vào trong, tranh thủ lúc Lộc Hữu Thanh chưa đi lên để nhìn kỹ tấm ảnh của hai người ở cạnh giường.
Trong ảnh là hai thiếu nữ mặc cùng một bộ đồng phục trường, trông vừa non nớt lại vừa ngây thơ. Đây là lần đầu tiên Nhan Hạc nhìn thấy chính mình và Lộc Hữu Thanh thời thiếu nữ, nàng cảm thấy vô cùng thú vị.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!