Ngôi sao, nằm viện, bị bao vây?
Sống lưng Nhan Hạc lạnh toát, cả người nàng như nổi da gà. Nàng lập tức xoay người, vội vã đi tới bên cạnh hai người thân của bệnh nhân vừa trò chuyện khi nãy.
"Xin hỏi, hai người có thể nói kỹ hơn một chút được không? Chuyện xảy ra khi nào, và ngôi sao đó là ai vậy?"
Hai người kia bị một người mặc quần áo bệnh nhân, dáng vẻ đi đứng kỳ lạ lại còn vô cùng kích động như nàng làm cho hoảng sợ. Họ vội vàng đáp một câu: "Mới chuyện chiều nay thôi, giờ phóng viên vẫn còn đang ở bên ngoài đấy," rồi nhanh chóng kéo tay nhau rời đi.
Nhan Hạc nhìn theo bóng dáng vội vã của bọn họ, đôi mày nàng nhíu chặt. Nàng nhớ lại đám săn ảnh đã thấy vào chiều hôm qua, việc Lộc Hữu Thanh đến muộn chiều nay, cùng với những âm thanh ồn ào nghe được khi cửa thang máy vừa mở ra. Mọi chuyện đột nhiên được xâu chuỗi lại rõ ràng trong tâm trí nàng.
Nhan Hạc quay người, nóng lòng hỏi vệ sĩ phía sau: "Lộc Hữu Thanh chiều nay đã xảy ra chuyện gì?"
Nữ vệ sĩ hơi ngẩn ra rồi lắc đầu: "Tôi không biết, nhiệm vụ chính của tôi là bảo vệ tiểu thư thật tốt, nhưng buổi chiều quả thực có xảy ra một chút chuyện."
Nhan Hạc nhìn thẳng vào cô ấy: "Chuyện gì?"
Nữ vệ sĩ lại im lặng không nói.
Nhan Hạc bất lực, chỉ còn cách đi đến trạm y tá để hỏi xem Lộc Hữu Thanh đã đi đâu. Sau khi có được địa điểm chính xác, Nhan Hạc vội vã đi theo chỉ dẫn, trong đầu không ngừng hiện lên những suy đoán.
Chiều nay chắc chắn Lộc Hữu Thanh đã vì những người đó mà bị trễ nải thời gian.
Cửa phòng không đóng, nàng nhìn thấy Lộc Hữu Thanh đang ngồi trên ghế, cúi đầu không biết đang làm gì. Nhan Hạc cảm thấy xót xa, đang định lên tiếng gọi cô thì lại nghe thấy giọng nói của một người khác trong phòng.
"Vết thương trên tay cô sâu như vậy, sao không đến băng bó sớm hơn? Cô không sợ vết thương bị nhiễm trùng nặng hơn sao?"
Động tác của Nhan Hạc khựng lại, lời định nói ra bị nàng nuốt ngược vào trong. Nàng theo bản năng lùi lại phía sau, nấp vào nơi mà hai người bên trong không nhìn thấy được. Ánh mắt nàng lặng lẽ nhìn Lộc Hữu Thanh, đồng thời cũng nhìn thấy vết thương trên bàn tay trái đang buông thõng của cô.
Lộc Hữu Thanh nở một nụ cười khổ, giọng nói xuyên qua khoảng cách truyền vào tai Nhan Hạc.
"Chắc là không nghiêm trọng đến mức đó đâu." Khi cô nói câu này, bác sĩ đang cầm bông tẩm cồn để sát trùng cho cô. Ngay khoảnh khắc cồn chạm vào vết thương, Lộc Hữu Thanh không nhịn được mà khẽ xuýt xoa một tiếng, đôi mày nhíu lại vì đau.
Hốc mắt Nhan Hạc đỏ bừng, khi nhìn thấy cồn thấm vào vết thương của Lộc Hữu Thanh, nàng cảm giác như thứ chất lỏng ấy cũng đang nhỏ trực tiếp lên người mình, mang theo cơn đau âm ỉ kéo dài. Nàng không kìm được mà đỏ hoe mắt, chẳng dám nhìn thêm nữa, thậm chí còn không biết phải đối mặt với Lộc Hữu Thanh ra sao.
Nhan Hạc xoay người rời đi, bước chân dần nhanh hơn, cuối cùng nàng gần như lảo đảo chạy thẳng về phòng bệnh.
Nhan Hạc th* d*c nặng nề, nàng cắn chặt răng không để cảm xúc vỡ òa ra ngoài, nhưng trái tim vẫn đau thắt lại.
Đáng lẽ nàng phải nghĩ ra từ sớm, chiều hôm qua những người đó chắc hẳn đã phát hiện ra nàng và Lộc Hữu Thanh, cho nên hôm nay mới có nhiều người kéo đến bao vây cô như vậy, mới khiến cô bị thương.
Vậy mà Nhan Hạc lại hoàn toàn không nghĩ tới điều đó, nàng vẫn cố chấp đòi rời khỏi nơi này, mà chẳng hề hay biết Lộc Hữu Thanh đã phải trải qua những gì.
Cho dù nàng đưa ra yêu cầu rời đi vào hôm nay, Lộc Hữu Thanh vẫn dịu dàng đồng ý với nàng. Lộc Hữu Thanh hoàn toàn không hề nghĩ đến bản thân mình.
Từng đợt hối hận và dằn vặt như sóng trào càn quét tâm trí Nhan Hạc. Đầu óc nàng rất loạn, những biến động cảm xúc trong cả ngày hôm nay khiến đầu nàng đau nhức. Nàng chỉ có thể tựa vào thành giường, bất lực xoa lấy đầu mình.
Chiếc điện thoại bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng "tinh", Nhan Hạc rũ mắt nhìn, là Lâm Nhạc gửi tin nhắn cho nàng.
Lâm Nhạc: [ Tiểu thư, Lộc tổng hiện giờ có ở bệnh viện không? ]
Nhan Hạc: [ Có ở đây, hôm nay vất vả cho cô rồi. ]
Lâm Nhạc: [ Có gì mà vất vả đâu, đây vốn dĩ là công việc của tôi mà. Tôi vừa mới thấy một đoạn video trên mạng, chắc là có thể giải thích lý do vì sao hôm nay Lộc tổng lại đến muộn. ]
Ngay sau đó, một đoạn video được gửi tới.
Nhan Hạc nhìn thấy ảnh bìa video là bối cảnh bệnh viện, nàng lập tức nhận ra đó là chuyện chiều nay, hành động còn nhanh hơn cả suy nghĩ, nàng nhấn vào xem ngay lập tức.
Mặc dù đã biết cụ thể chuyện Lộc Hữu Thanh gặp phải, nhưng khi tận mắt nhìn thấy đoạn video tại hiện trường, trái tim nàng vẫn không ngừng run rẩy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!