Chương 13: (Vô Đề)

Hôm sau, Lộc Hữu Thanh dậy từ rất sớm để đi công tác. Khi Nhan Hạc tỉnh dậy, nàng chỉ thấy tin nhắn mà cô đã để lại cho mình.

[ Mình đi công tác đây, tỉnh dậy thì nhắn tin cho mình nhé. ] Ngay cả qua những con chữ cũng có thể nhận thấy được sự vui vẻ của cô.

Nhan Hạc có chút khó hiểu, chuyện nàng xuất viện mà sao Lộc Hữu Thanh lại biểu hiện còn vui mừng hơn cả nàng nữa. Nàng dùng một tay chậm rãi gõ chữ trả lời.

[ Buổi sáng tốt lành. ]

Không biết Lộc Hữu Thanh đang bận việc gì mà phản hồi rất nhanh: [ Sắp bắt đầu buổi diễn rồi, mình đã mua sẵn những thứ cần để làm bánh kem. ] Kèm theo đó là một bức ảnh chụp màn hình hóa đơn mua hàng.

Nhan Hạc không nhịn được mà mỉm cười: [ Được rồi, cậu cứ yên tâm làm việc đi, buổi tối gặp nhé. ]

Lộc Hữu Thanh đính chính lại: [ Là buổi chiều gặp mới đúng, làm bánh kem nhanh lắm. ]

Đôi mắt Nhan Hạc cong lên, trái tim như mềm nhũn đi một góc, nàng ngoan ngoãn nhắn lại: [ Được, buổi chiều gặp. ]

Nàng cất điện thoại, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ. Dường như đến cả thời tiết mấy ngày nay cũng ưu ái người sắp xuất viện, bầu trời xanh ngắt như được gột rửa, ánh nắng chiếu rọi rạng rỡ, vô cùng đẹp mắt.

Vì hôm qua đã nhìn thấy mấy tên paparazzi đó, Nhan Hạc chỉ nhìn trời một chút rồi nhanh chóng kéo rèm cửa lại để đảm bảo bản thân không bị phát hiện. Nàng ngồi trên đầu giường, tâm trạng vừa hưng phấn lại vừa khẩn trương.

Về nhà, nàng sắp được trở về căn nhà nơi mình và Lộc Hữu Thanh cùng chung sống.

Nàng đã ở bệnh viện gần một tháng trời, trong khoảng thời gian này nơi xa nhất nàng từng đặt chân đến cũng chỉ là dãy hành lang bên ngoài phòng bệnh, cuối cùng nàng cũng sắp được rời khỏi bệnh viện rồi.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Nhan Hạc càng thêm kích động, thậm chí cảm thấy thời gian như trôi nhanh hơn hẳn.

Đến giữa trưa, Lộc Hữu Thanh gửi cho nàng một tin nhắn.

[ Mình xong việc rồi, giờ mình về đây, tầm khoảng 4 giờ chiều mình sẽ đến bệnh viện. ]

Nhan Hạc vô cùng vui vẻ nhưng lại gửi đi một chữ [ Được. ] có phần lạnh lùng, sau đó đặt điện thoại xuống, lặng lẽ chờ đợi thời khắc 4 giờ đến.

Chỉ là lúc này nàng vẫn chưa biết được, tin nhắn nàng gửi cho Lộc Hữu Thanh sáng nay lại vô tình trở thành một lời tiên tri ứng nghiệm vào buổi chiều.

4 giờ chiều, mọi giác quan của Nhan Hạc đều tập trung vào dãy hành lang bên ngoài, nàng không muốn bỏ lỡ bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Cảm giác hưng phấn khiến nàng hoàn toàn quên mất rằng Lộc Hữu Thanh

- người vốn luôn bám dính lấy mình

- đã từ lâu không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

4 giờ 15 phút, bên ngoài phòng không có bất kỳ âm thanh nào, ngay cả tiếng người đi ngang qua cũng chẳng hề xuất hiện.

Nhan Hạc hơi nhíu mày, không nhịn được mà cứ cách một phút lại mở điện thoại ra xem giờ một lần. Nàng tự trấn an bản thân rằng có lẽ do Lộc Hữu Thanh đã quá lâu không làm bánh nên bị vụng về dẫn đến nướng hỏng, vì vậy buộc phải bắt đầu làm lại từ đầu.

Nhất định là như vậy rồi, Nhan Hạc nghĩ thầm, không ngừng ép bản thân phải tin vào suy đoán này, nhưng bàn tay siết chặt đã tiết lộ sự bất an trong lòng nàng.

5 giờ chiều, Lộc Hữu Thanh vẫn chưa xuất hiện. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, như muốn ép hết dưỡng khí ra khỏi lồng ngực Nhan Hạc.

Nhan Hạc cuối cùng cũng không nén nổi sự nóng lòng, lòng bàn tay nàng không ngừng đổ mồ hôi, nàng vội nhắn tin cho Lộc Hữu Thanh.

[ Cậu đang ở đâu vậy? ]

Không có ai trả lời.

Sau lưng Nhan Hạc toát ra mồ hôi lạnh, nàng vội vàng gọi điện thoại cho Lộc Hữu Thanh. Tiếng chuông "tút... tút..." vang lên suốt một phút rồi tự động ngắt kết nối, trái tim Nhan Hạc đột ngột thắt lại.

Nàng đứng phắt dậy định đi ra ngoài tìm Lộc Hữu Thanh, nhưng ngay giây tiếp theo nàng chợt nhận ra cách duy nhất để liên lạc với cô chính là số điện thoại này. Thậm chí vì mất trí nhớ, nàng còn chẳng biết nhà mình nằm ở đâu.

Nhan Hạc hoảng loạn đến mức tay run bần bật, nàng mở điện thoại gọi cho người liên lạc duy nhất còn lại là Lâm Nhạc, cũng may là đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!