Chương 12: (Vô Đề)

Lộc Hữu Thanh dựa vào cạnh giường, cúi đầu im lìm không nhúc nhích.

Nhan Hạc ngơ ngác nhìn đôi bàn tay mình, bỗng nhiên cảm thấy đôi tay này nặng tựa ngàn cân, nàng lúng túng mở miệng giải thích: "Tôi......" Nàng đứng dậy định chạm vào Lộc Hữu Thanh, nhưng cô đã ngẩng đầu lên trước, trên môi vẫn duy trì nụ cười ấy.

"A Hạc chắc là mệt rồi, mình đi tắm trước đây, cậu ngủ trước đi nhé." Nói rồi, cô chẳng kịp để tâm đến vẻ mặt hoảng loạn của Nhan Hạc, tựa như đang trốn chạy mà vào phòng tắm.

Nhan Hạc nhìn cánh cửa phòng tắm đóng chặt, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt đầy khó chịu. Nàng ôm lấy đầu mình, không cách nào tin nổi tại sao phản ứng của bản thân lại lớn đến thế. Trong lòng nàng run rẩy, gần như là bản năng muốn đẩy người ra xa.

Chẳng lẽ một người sau khi mất trí nhớ, thực sự không thể tiếp nhận những đụng chạm quá mức thân mật hay sao?

Hiện tại, nàng thật sự đã làm tổn thương trái tim của Lộc Hữu Thanh rồi.

Nhan Hạc bực bội đưa tay lên trán, lúc này lớp băng gạc trên trán nàng đã được tháo xuống. Nàng cứ thế vò tóc mình mà ngẩn người, trong lòng không ngừng suy nghĩ xem phải xin lỗi Lộc Hữu Thanh thế nào, hoàn toàn không chú ý đến việc tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng từ lúc nào.

"A Hạc." Tiếng gọi mềm mỏng đầy nữ tính của cô từ trong phòng tắm truyền ra, kéo ý thức đang bay bổng của Nhan Hạc trở về trong chốc lát.

"A Hạc?" Cô lại gọi thêm một lần nữa, giọng nói lần này thấp hơn một chút, pha lẫn chút âm mũi.

"Sao vậy?" Nhan Hạc mở miệng hỏi lại.

"Cậu có thể lấy giúp mình bộ quần áo được không? Vừa nãy mình đi vội quá nên quên mất." Giọng cô nghe càng thêm nghẹn ngào.

Hơi thở của Nhan Hạc khựng lại: "Được."

"Áo ngủ ở ngăn trên cùng của tủ quần áo ấy." Lộc Hữu Thanh tiếp tục nói.

Nhan Hạc bước xuống giường, gạt bỏ những ưu phiền đang quanh quẩn trong đầu sang một bên. Nàng đương nhiên biết rõ trong tủ đâu là quần áo của Lộc Hữu Thanh, đâu là đồ của mình.

Suốt mấy ngày ở bệnh viện, vì vết thương trên người không thể tắm rửa nên phần lớn thời gian nàng đều dùng khăn ướt lau sơ qua cơ thể. Mấy ngày đầu là Lộc Hữu Thanh giúp nàng, nàng thẹn thùng cứ che che giấu giấu khiến cô còn trêu chọc nàng suốt. Sau này thương thế dần bình phục thì nàng tự làm một mình, nên vị trí đặt quần áo trong tủ nàng đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nhan Hạc đi tới mở tủ, lấy bộ áo ngủ ở trên cùng định đóng cửa lại thì người trong phòng tắm đột nhiên lại lên tiếng.

"Còn có...... cả đồ lót nữa."

Tay Nhan Hạc đang định đóng cửa tủ bỗng khựng lại, một luồng khí nóng lan tỏa từ vành tai, trong phút chốc nàng cảm thấy cả người như bị thiêu đốt.

"Được." Nàng hắng giọng một tiếng.

Nàng cứng nhắc dời cánh tay, nhìn về phía tủ quần áo. Nàng nhớ đồ lót của mình ở bên trái, vậy thì của Lộc Hữu Thanh chắc chắn là ở bên phải. Nhan Hạc kéo ngăn kéo bên phải ra, vội vàng vơ lấy một bộ rồi cuống quýt đóng cửa tủ lại, sau đó nhanh chóng giấu đồ vào trong bộ áo ngủ.

"Xong, xong rồi." Nàng đỏ mặt nói. Rõ ràng hai người chuyện gì cũng đã làm qua, nhưng vì mất trí nhớ nên đối với nàng, những chuyện này cứ như một tờ giấy trắng.

Nhan Hạc nhấc đôi chân vẫn còn hơi cứng nhắc đi đến bên cạnh phòng tắm, giơ tay gõ nhẹ lên cửa.

Bên trong vang lên tiếng sột soạt, Nhan Hạc nghe thấy tiếng bước chân, còn có cả tiếng nước rơi tí tách. Nhan Hạc chỉ cảm thấy tay trái đang cầm bộ áo ngủ sắp không chịu nổi sức nặng này nữa rồi.

"Xoạt ——" Cánh cửa được kéo ra một khe hở không hề nhỏ, hơi nước ẩm ướt nhanh chóng tràn ra ngoài, quấn lấy góc áo và những sợi tóc của Nhan Hạc. Nhan Hạc giật mình, còn đang ngẩn ngơ thì thấy làn sương mù bên trong tan đi, ngay sau đó Lộc Hữu Thanh đã xuất hiện trước mặt nàng.

Nhan Hạc không kịp phản ứng, cứ thế chạm mắt với đôi đồng tử còn vương hơi nước của Lộc Hữu Thanh. Người phụ nữ đã trút bỏ lớp trang điểm, mái tóc ướt sũng dán vào người, dù không hề chải chuốt nhưng lại càng làm nổi bật đôi môi đỏ thắm và hàm răng trắng muốt. Qua khóe mắt, nàng thấy làn da của Lộc Hữu Thanh trắng đến phát sáng, vùng da thịt trắng ngần lộ ra tựa như một dòng suối trong veo.

Nhan Hạc cảm thấy hơi thở như đình trệ, nàng hoảng loạn dời tầm mắt nhìn xuống gạch men dưới sàn. Gương mặt vốn tái nhợt giờ đây càng thêm ửng hồng, nàng không hề nhìn thấy tia tinh quái vừa lướt qua trong mắt Lộc Hữu Thanh.

Lộc Hữu Thanh đưa tay nhận lấy bộ áo ngủ, không để Nhan Hạc có cơ hội tiếp tục ngẩn người mà lập tức kéo cửa lại.

Nhìn bóng dáng Nhan Hạc vẫn đang đứng sững trước cửa chưa chịu rời đi, Lộc Hữu Thanh cảm thấy mọi cảm xúc dồn nén trong lòng đều tan biến. Thật may là hiện tại A Hạc vẫn còn thích cơ thể của cô, mọi chuyện vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.

"A Hạc." Cô lên tiếng, "Ngoan lắm."

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân chạy đi dồn dập, Lộc Hữu Thanh mỉm cười xinh đẹp. Rõ ràng trước đây những chuyện thân mật hơn thế này họ đều đã làm qua, nhưng sau khi mất đi ký ức, nàng lại trở về thành một Nhan Hạc đơn thuần, đối mặt với loại chuyện này lại xấu hổ không dám nhìn ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!