Chương 111: (Vô Đề)

Giọng nói trầm thấp đầy nhẫn nhịn vang lên ngay phía trên, Nhan Hạc cảm thấy mình như đang nằm trên bãi cát trong một khu rừng mưa nhiệt đới, bên tai vang lên từng đợt sóng triều nóng hổi ẩm ướt, đợt sau lại cao hơn đợt trước. Sự ấm áp và ẩm ướt ấy phong tỏa toàn bộ ý thức trong đầu nàng, nàng bị sự thay đổi đột ngột này làm cho kinh ngạc đến mức không thể hô hấp.

Lộc Hữu Thanh vậy mà lại...

Gương mặt nàng trong chớp mắt trở nên đỏ bừng, càng thêm nổi bật trên làn da trắng ngần mịn màng của Lộc Hữu Thanh. Sự trói buộc trên tay khiến nàng không thể xoay người, sức nặng trên cơ thể thậm chí làm nàng ngay cả động tác nghiêng đầu cũng chẳng thể thực hiện, chỉ có thể bị động đón nhận từng chút tình yêu mà Lộc Hữu Thanh trao cho nàng.

Miếng bánh kem mềm mại chủ động đưa đến bên môi nàng, hương vị phô mai muối biển quấy nhiễu dây thần kinh của nàng. Trong bóng tối, ý thức của nàng bắt đầu trở nên hỗn loạn, nàng theo bản năng đưa đầu lưỡi ra l**m lấy món đồ ăn yêu thích nhất này, hơi thở tràn ngập hương vị ấy.

"A Hạc ngoan, ăn vội vàng quá... Cậu cứ từ từ ăn, tất cả đều là của cậu."

Lộc Hữu Thanh dịu dàng đưa tay đặt lên đầu nàng, những ngón tay thon dài luồn vào trong tóc nàng, từng chút một v**t v* cổ vũ Nhan Hạc tiếp tục ăn.

"Ăn vội quá, bánh kem sắp bị ăn hỏng rồi này." Hơi thở dồn dập của Lộc Hữu Thanh phập phồng theo lồng ngực cô. Nhan Hạc đang đeo bịt mắt, hoàn toàn không nhìn thấy lúc này Lộc Hữu Thanh rốt cuộc xinh đẹp đến nhường nào.

Chiếc áo dài tự nhiên trượt xuống khỏi vai, làn da trắng hơn cả ánh sáng phơi bày trên bầu trời, một cơn gió nhẹ thổi qua khiến cô run rẩy. Giờ phút này, vì đ*ng t*nh mà trên da hiện lên một lớp ửng hồng nhạt. Lộc Hữu Thanh ngửa đầu, cắn môi, đôi lông mày hơi nhíu lại trông có vẻ rất khó chịu, khóe mắt đỏ hoe, đôi mắt đã đong đầy hơi nước.

"Ưm..." Một tiếng th* d*c không kìm nén được thoát ra từ môi răng cô. Gương mặt cô đỏ bừng, giơ tay cắn lấy lòng bàn tay mình, cơ thể lại không tự chủ được mà run rẩy, đuôi mắt càng thêm đỏ rực, chẳng thể thốt ra được lời nào.

Khi mất đi thị giác, thính giác và xúc giác của Nhan Hạc trở nên đặc biệt nhạy bén. Vị ngọt lịm của bánh kem tràn ngập khoang miệng, nàng giống như một con cá đang bơi lội giữa biển khơi, chìm đắm dưới nước sâu.

Nàng nghe thấy tiếng r*n r* của Lộc Hữu Thanh, ngay giây tiếp theo liền cảm nhận được sóng biển từ bờ cát trút xuống, tất cả đều rơi trên mặt nàng, thủy triều dâng cao.

"Lộc Hữu Thanh..." Cuối cùng nàng cũng có được chút cơ hội để th* d*c, giọng nói khi cất lên đã khàn đặc: "Tháo bịt mắt ra được không... Để mình nhìn cậu một chút."

Hơi thở quanh môi răng toàn là mùi hương của Lộc Hữu Thanh, Nhan Hạc nóng lòng muốn hôn cô, cảm nhận tình yêu sâu đậm dành cho đối phương vào lúc này. Nàng nghiêng đầu cọ nhẹ vào làn da trắng nõn của Lộc Hữu Thanh, cảm nhận sự run rẩy của cô vì cái chạm của mình, trong đầu không ngừng phác họa những động tác của Lộc Hữu Thanh lúc này.

Lộc Hữu Thanh vẫn không đáp lời, cô vẫn không cử động, chỉ từng tiếng từng tiếng th* d*c để bình phục cảm xúc. Ánh mắt cô mê ly, có giọt nước từ phía trên nhỏ xuống môi Nhan Hạc, loang ra như những đóa hoa đang nở rộ.

Bên tai chỉ có tiếng thở của cô, Nhan Hạc càng thêm nôn nóng, đôi tay vội vã muốn thoát khỏi sự trói buộc, tiếng kim loại va chạm vang lên đột ngột trong phòng.

"Đồ tồi." Lộc Hữu Thanh cuối cùng cũng lên tiếng, rõ ràng là đang mắng nàng, nhưng giọng nói lại khàn đến mức lạ lùng.

Cô nhẹ nhàng vỗ về gương mặt Nhan Hạc, làm gián đoạn tiếng kim loại lạnh lẽo.

"Ai cho cậu ăn nhanh như vậy, không ngoan chút nào." Ý thức của Lộc Hữu Thanh đã tỉnh táo lại, nhưng cơ thể vẫn còn chìm đắm trong chuyện vừa rồi, ngay cả một câu nói trôi chảy cũng không thốt ra được.

"Mình xin lỗi." Nhan Hạc mím môi không dám nói thêm gì nữa, trong hơi thở toàn là mùi mặn chát của nước biển.

Lộc Hữu Thanh cười khẽ một tiếng, cô chống người cúi xuống hôn lên môi Nhan Hạc, khiến chuyện tình vừa rồi vẫn chưa kết thúc lại tiếp tục kéo dài.

Nụ hôn sâu cuối cùng cũng kết thúc, người phụ nữ đeo bịt mắt trong lòng vì thiếu oxy mà gương mặt đã đỏ bừng. Cô âu yếm v**t v* gương mặt Nhan Hạc, vén lọn tóc xõa xuống ra sau tai nàng.

"Ngon không, cậu đoán ra là cái gì chưa?"

Cánh môi Nhan Hạc đóng mở trong vô thức, run rẩy thốt ra vài chữ.

Lộc Hữu Thanh nở nụ cười xinh đẹp, cô cúi người chỉnh lại chiếc bịt mắt bị lệch của Nhan Hạc, sau đó hôn lên cổ nàng như một phần thưởng: "Đoán đúng rồi, A Hạc thật lợi hại, không đoán sai cái nào cả."

Nhan Hạc được khen đến mức ngơ ngác, nàng cong môi: "Vậy tỷ tỷ tha thứ cho em nhé?"

Lộc Hữu Thanh ghé sát vào tai nàng cười nói: "Tất nhiên là tha thứ cho A Hạc rồi, cho nên phải thưởng cho A Hạc chứ."

Đôi mắt ẩn sau lớp bịt mắt của Nhan Hạc đột ngột mở to, nàng bất giác ngẩng cao đầu, chiếc cổ trắng ngần thon dài lộ ra trước mắt, Lộc Hữu Thanh thuận thế hôn lên đó.

"Lộc Hữu Thanh... Vợ ơi... Tỷ tỷ..." Nhan Hạc gọi loạn xạ, việc không nhìn thấy người trước mắt, đặc biệt là trong tình cảnh này khiến nàng trở nên vô cùng bất an, đôi tay siết chặt lấy khóa kim loại, dần dần co rút lại.

"Cậu không thích sao?" Lộc Hữu Thanh ngẩng đầu m*t lấy đôi môi đỏ mọng đang ướt đẫm của nàng, giọng nói ẩn chứa vài ý cười xấu xa.

"Không thích cũng chẳng được, bởi vì A Hạc, hiện tại cậu đang bị mình khống chế." Cô hôn lấy môi Nhan Hạc, nuốt trọn mọi sự vùng vẫy của nàng vào trong.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!