Chương 11: (Vô Đề)

"Mình đang ở trên xe đây, sắp về tới nơi rồi nè." Giọng nói của Lộc Hữu Thanh tràn ngập ý cười, ngữ khí vẫn thong thả như cũ.

"Cậu uống say rồi à?" Ngữ khí của Nhan Hạc mang vẻ lo lắng, giọng nói cũng tự giác hạ thấp và trở nên nhẹ nhàng hơn.

"Có uống một chút, nhưng mình không có say đâu."

"Người say rượu thường chẳng bao giờ thừa nhận mình say cả." Nhan Hạc cười khổ nói, "Cậu có biết hiện tại mình đang ở đâu không, xe đi đến chỗ nào rồi?" Nàng vừa nói vừa tiện tay mở ứng dụng bản đồ ra, định tìm kiếm vị trí của Lộc Hữu Thanh, nhưng thực tế thì ngay cả việc bản thân đang ở bệnh viện nào nàng còn chẳng rõ.

Đầu dây bên kia đột nhiên trở nên ồn ào, dường như có tiếng người đang trao đổi với nhau, ngay sau đó nàng cảm nhận được điện thoại giống như đã bị ai đó lấy đi từ tay Lộc Hữu Thanh. Nhan Hạc nhíu chặt đôi mày, thần sắc nghiêm trọng đến mức chính nàng cũng không nhận ra.

"Chào Nhan tiểu thư, tôi là Tiết Y." Một giọng nữ lạ lẫm truyền ra từ loa ngoài, Nhan Hạc rõ ràng là sững sờ một chút, chưa kịp phản hồi lại.

Đầu dây bên kia dường như nhận ra việc nàng bị mất trí nhớ, vội vàng bổ sung thêm một câu: "Là người đại diện của Lộc Hữu Thanh."

Nhan Hạc lục tìm cái tên Tiết Y này trong trí nhớ, nghĩ đến việc mình từng thấy người này trên điện thoại của Lộc Hữu Thanh cũng như nghe cô nhắc tới trước đây, trái tim đang treo lơ lửng tức khắc được thả lỏng.

Nàng hắng giọng một cái: "Chào chị."

Phía bên kia chắc là đang đợi đèn đỏ, Tiết Y cầm điện thoại nói chen vào: "Lộc Hữu Thanh đang ở chỗ tôi, chắc khoảng nửa tiếng nữa là đến bệnh viện thôi, cô cứ yên tâm."

Nhan Hạc nắm chặt điện thoại, khẽ vâng một tiếng: "Vất vả cho Tiết tỷ rồi."

Tiết Y rõ ràng là sững sờ một chút, chị nhìn vào gương chiếu hậu thấy Lộc Hữu Thanh đang mở cửa sổ ngắm nhìn ánh trăng và đón gió, dáng vẻ này so với một Lộc Hữu Thanh hớn hở nhảy nhót sau khi nhận được tin nhắn của Nhan Hạc lúc nãy dường như không phải cùng một người, cô thầm thở dài rồi thu hồi tầm mắt.

"Được rồi, không có việc gì nữa thì tôi trả điện thoại lại cho Lộc tiểu thư đây." Chị vừa nói xong, còn chưa kịp hành động thì đã nghe thấy giọng nữ trong loa vội vàng hỏi: "Tiết tỷ, có phải Lộc Hữu Thanh uống say rồi không?"

Tiết Y hơi nhướng mày, ngạc nhiên trước cách xưng hô của nàng: "Tiệc liên hoan của đoàn phim thì khó tránh khỏi phải uống một chút, cô không cần lo lắng đâu, Lộc tiểu thư có chừng mực mà."

Quyền sử dụng điện thoại lại một lần nữa được hoán đổi, Nhan Hạc lại nghe thấy giọng nói mang chút mệt mỏi của Lộc Hữu Thanh: "A Hạc."

Nhan Hạc khẽ thở dài: "Cậu nghỉ ngơi một lát đi, đừng vội nói chuyện với tôi, có đau đầu không?"

Lộc Hữu Thanh lắc đầu, nhưng giây tiếp theo lại nhận ra mình đang gọi điện thoại thoại, cô nhíu mày tỏ vẻ phản đối, sau đó giơ tay nhấn vào cuộc gọi video.

Nhìn thấy yêu cầu trên màn hình điện thoại, Nhan Hạc theo bản năng nhấn đồng ý, ngay giây sau đó nội dung trên màn hình đã thay đổi.

Khung cảnh tối tăm đến mức nhìn không rõ người, chiếc xe lao vút đi, khiến ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng phía xa thoáng chiếu lên người người phụ nữ. Người phụ nữ tóc dài mắt đen, mặc một chiếc váy dài, làn da lộ ra ngoài bị cơn say nhuộm lên sắc hồng phấn, đôi mắt dường như cũng chứa đựng men rượu nồng nàn, khiến người ta chỉ cần nhìn một cái là sẽ đắm chìm trong đó.

Vì đã uống rượu nên gương mặt Lộc Hữu Thanh không còn vẻ trắng nõn thường ngày mà ửng lên sắc đỏ, nốt ruồi lệ dưới khóe mắt lại càng thêm nổi bật và mê hoặc lòng người.

Lộc Hữu Thanh tùy ý dựa vào ghế, nhìn Nhan Hạc mà khóe môi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hòa tan vào bóng đêm, mỗi một cái nhíu mày hay nụ cười đều mang theo hơi thở của rượu.

"A Hạc." Cô mở lời, giọng nói dịu dàng, chỉ vỏn vẹn hai chữ ngắn ngủi nhưng lại như đang kể lể hết nỗi nhớ nhung của cả một ngày hôm nay.

Nhan Hạc đột nhiên đỏ hoe mắt, nàng dời mắt nhìn lên trên để không cho Lộc Hữu Thanh nhìn thấy: "Cậu nhắm mắt lại nghỉ ngơi cho tốt đi, tôi nhìn cậu là được rồi."

Có lẽ là thực sự mệt mỏi, Lộc Hữu Thanh chỉ nhẹ nhàng ừm một tiếng rồi nhắm mắt lại, chống khuỷu tay xuống để nghỉ ngơi.

Điện thoại được đặt dựng ở một bên, đảm bảo để Nhan Hạc có thể nhìn thấy cô.

Bên ngoài ánh đèn rực rỡ, trong xe cũng ẩn hiện những tia sáng nhạt nhòa, Nhan Hạc thu hồi tầm mắt nhìn về phía ánh trăng ngoài cửa sổ, lắng nghe tiếng xe chạy qua điện thoại, dường như nàng cũng đang cùng cô chìm đắm vào trong đêm nay.Tiết Y nói nửa tiếng thì đúng thật là nửa tiếng sau chiếc xe đã dừng lại ở bãi đỗ xe của bệnh viện. Nhan Hạc nghe thấy tiếng xe tắt máy qua điện thoại, nhìn dáng vẻ Lộc Hữu Thanh vẫn đang nhắm nghiền đôi mắt, nàng chậm rãi mở miệng.

"Lộc Hữu Thanh, tỉnh dậy đi."

Lộc Hữu Thanh hơi cau mày trong cơn mơ màng, cô nói mớ vài câu rất nhỏ, qua điện thoại Nhan Hạc nghe không rõ lắm: "Đến bệnh viện rồi." Nàng tiếp tục nói.

Ý thức của Lộc Hữu Thanh vẫn còn mông lung, cô đứng dậy, cầm điện thoại dưới sự hộ tống của Tiết Y đi về phía bệnh viện.

Tín hiệu trong thang máy không tốt nên hai người đã cúp máy trước, Nhan Hạc đặt điện thoại xuống, ngồi ở đầu giường nhìn chằm chằm vào một góc trong phòng mà phát ngốc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!