Chương 10: (Vô Đề)

Lâm Nhạc cũng đang ăn phần cơm trưa của mình, nghe vậy liền ngẩng đầu lên khỏi hộp cơm nhìn nàng.

"Lộc tổng không nói với cô sao?"

Nhan Hạc lắc đầu: "Tôi chưa từng hỏi qua cô ấy." Nói rồi, Nhan Hạc cúi đầu, trông có vẻ có vài phần thẹn thùng.

"Tôi có chút nhớ cô ấy."

Lâm Nhạc chèo thuyền đến mức khóe miệng sắp vểnh lên tận trời xanh, cô ấy tự nhiên không nghĩ ngợi gì nhiều, vội vàng nuốt miếng cơm trong miệng xuống rồi mở miệng.

"Nghề nghiệp của Lộc tổng thật ra là diễn viên đó, bộ phim điện ảnh mới của cô ấy là《 An Sam 》 đang công chiếu trong thời gian này, cho nên gần đây cô ấy bận rộn đi tuyên truyền ở các thành phố lớn. Nhưng mà hai ngày này Lộc tổng đang tuyên truyền ở rạp chiếu phim tại Thanh Thành, cho nên nếu công việc tiến triển thuận lợi, nói không chừng tối nay cô ấy sẽ trở về."

Cô ấy chớp chớp mắt: "Cô sẽ nhanh chóng gặp được Lộc tổng thôi."

Nhan Hạc cong môi, nhẹ gật đầu với nụ cười có chút e lệ, sau đó như vô tình mà nhắc tới.

"Đúng rồi, cô là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, vậy cô có biết công việc của tôi là gì không? Chúng tôi... đã công khai chưa?"

Nghe câu này, biểu cảm của Lâm Nhạc có chút ngây ra, cô ấy chu môi, dường như đang nỗ lực hồi tưởng đáp án cho câu hỏi của Nhan Hạc.

Rất nhanh, dưới ánh mắt mong chờ của Nhan Hạc, cô ấy lắc đầu: "Không biết nữa, tôi cũng mới đến nhậm chức trợ lý cho Lộc tổng vào năm nay thôi, hơn nữa tôi cũng không tiếp xúc nhiều với Nhan tiểu thư. Hai người vẫn chưa công khai, tôi nhớ rõ Lộc tổng trước đây từng nhắc qua là cô không muốn công khai, hình như là muốn chờ đến sau khi kết hôn mới công khai, cho nên trên mạng chắc là không có thông tin gì về cô đâu."

Cô ấy đang nói, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó: "Về công việc của cô, cô có thể trực tiếp hỏi Lộc tổng mà, cô ấy là vị hôn thê của cô, chắc chắn biết rất rõ."

Nhan Hạc nghe vậy, nở một nụ cười có chút cô đơn. Diện mạo của nàng vốn thuộc kiểu thanh lãnh, chỉ là ngày thường thích tự tìm niềm vui để chọc bản thân cười nên mới có vẻ không cao ngạo lạnh lùng như vậy. Hiện tại, dáng vẻ rũ hàng lông mày xuống của nàng trông khá giống một chú chó nhỏ đi lạc trên đường, khiến người ta nhìn vào không nhịn được mà mủi lòng.

"Tôi không muốn hỏi cô ấy." Nàng nói, "Lộc Hữu Thanh mấy ngày này bận rộn như vậy còn phải chăm sóc tôi, chắc chắn là không hy vọng tôi đi làm sớm như thế, nhưng tôi đối với cô ấy..." Nàng nói, dường như rơi vào cảnh ngộ tiến thoái lưỡng nan, có chút lúng túng mà cắn môi.

"Thấy có chút áy náy với cô ấy, cho nên muốn sớm đi làm để bù đắp sao?" Lâm Nhạc giúp nàng bổ sung nửa câu sau.

Nhan Hạc gật đầu, băn khoăn nói: "Cô đừng nói với cô ấy nhé, tôi không muốn cô ấy lại lo lắng cho tôi."

Lâm Nhạc tự nhiên vỗ ngực bảo đảm: "Đó là đương nhiên rồi, Nhan tiểu thư cô cứ yên tâm đi, Lâm Nhạc tôi kín miệng nhất đấy."

Khóe miệng đang rũ xuống của Nhan Hạc hơi nhếch lên, nhưng rất nhanh lại bị nàng nén xuống, nàng tiếp tục hỏi thăm.

"Cô là trợ lý của Lộc Hữu Thanh, có thể nói cho tôi nghe một chút về chuyện của cô ấy không? Tôi muốn tìm hiểu về cô ấy nhiều hơn, hoặc là kể về chuyện của tôi và cô ấy cũng được." Nhan Hạc nói.

"Cái này hả." Lâm Nhạc đưa tay xoa cằm, nhíu mày suy tư: "Chuyện của Lộc tiểu thư thì trên phần giới thiệu của trình duyệt thật ra cũng nói gần hết rồi, tôi làm trợ lý chắc chắn không thể can thiệp quá nhiều. Người biết nhiều chuyện về cô ấy hơn chắc là người đại diện Tiết Y của cô ấy đấy."

"Còn về chuyện của cô và cô ấy..." Lâm Nhạc nhớ tới cuộc điện thoại hai ngày trước, đột nhiên không biết phải mở lời thế nào, chỉ có thể nói lấy lệ.

"Tình cảm giữa cô và Lộc tổng thì chúng tôi đều thấy rõ mười mươi, bao gồm cả trước lúc hai người gặp tai nạn xe cộ thì tình cảm cũng vô cùng tốt, đúng vậy, vô cùng tốt luôn." Cô ấy để lộ một nụ cười không chê vào đâu được.

Nhan Hạc cúi đầu, hàng mi dài hơi rung động che khuất ánh mắt của nàng.

"Thì ra là vậy sao, xem ra việc tôi mất trí nhớ đúng là thật đáng tiếc."

"Không thể nói như vậy được, ký ức mất đi rồi nhưng người vẫn còn ở đây mà, cô và Lộc tổng vẫn có thể tạo thêm nhiều hồi ức tốt đẹp khác." Lâm Nhạc an ủi nàng.

Nhan Hạc cúi đầu chậm rãi gật đầu: "Lâm tiểu thư, cảm ơn cô đã nói với tôi nhiều như vậy."

Lâm Nhạc: Cô ấy có nói gì quan trọng đâu nhỉ?Khi không có Lộc Hữu Thanh ở bên cạnh trò chuyện, Nhan Hạc và Lâm Nhạc cũng chẳng thân thiết gì nên không nói được quá nhiều lời. Vừa rồi từ miệng Lâm Nhạc cũng đã dò hỏi được một vài thông tin, nhưng lúc này Nhan Hạc vẫn chưa có manh mối gì rõ ràng.

Nhớ tới công việc của Lộc Hữu Thanh là diễn viên, nàng dứt khoát mở điện thoại lên tìm kiếm những bộ phim điện ảnh và truyền hình mà cô từng đóng. Nàng tìm thấy một bộ phim do Lộc Hữu Thanh đóng vai nữ chính

- một vị công chúa mất nước vì đất nước mà báo thù, rồi nhấn vào xem.

Lúc mới bắt đầu xem, tinh thần của Nhan Hạc có chút thả lỏng, thế nhưng sau khi thấy Lộc Hữu Thanh xuất hiện trong phim, ánh mắt của nàng ngay lập tức bị thu hút bởi một thiếu nữ với gương mặt đầy máu, mặc bộ quần áo bẩn thỉu nhưng ánh mắt lại sắc bén và phẫn nộ đến lạ thường. Rõ ràng là cùng một gương mặt giống hệt Lộc Hữu Thanh, nhưng cảm giác mang lại cho Nhan Hạc lại hoàn toàn khác biệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!