Chương 8: Bế Quan

Sở Tự nhíu mày, quay người lại thấy Vân Xác đang thong thả thu kiếm vào bao, vừa đưa tay lau mồ hôi vừa hất cằm về phía hắn.

"Ngươi tới đây làm gì? Rèn luyện thân thể à?"

Hắn nhìn ra phía sau Sở Tự, nghi hoặc hỏi: "Đó chẳng phải là Nguyệt Hoa Điện sao? Ngươi đi gặp sư tôn à?"

Làm sao có thể? Là bị y túm cổ lôi vào thì có.

Sở Tự: "À phải, sư tôn nói Nguyệt Hoa thiên điện đang để không, bảo ta dọn qua đó cho tiện chăm sóc."

Trường kiếm đã vào bao, nghe vậy động tác nắm chuôi kiếm của Vân Xác khựng lại, chân mày khẽ động đậy một cách khó nhận ra.

Hắn nhìn thẳng Sở Tự: "Bách Sát, đừng trách ta không nhắc nhở ngươi, sư tôn đã nửa bước phi thăng, tu vi thâm sâu khó lường, hạng Thành chủ Ma vực như ngươi không chịu nổi một chiêu của người đâu."

"Mới nhập môn được vài ngày đã vội dọn qua đó, ngươi đang bận đi tìm cái chết đấy à?"

Sở Tự đưa tay day day thái dương, bộ dạng đầy vẻ phiền muộn, giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Cậu tưởng ta muốn chắc? Ta không phải đang nghĩ cách sao?"

Hắn cười giễu cợt: "Vị sư tôn này của cậu đúng là tâm thiện thật, ngay cả một tên tán tu không rõ lai lịch như ta mà cũng dám thu nhận."

Vân Xác: "Người tất nhiên là dám, chỉ tiếc ngươi không có cái gan đó thôi."

Đáy mắt Sở Tự tối sầm lại trong thoáng chốc.

"Sư tôn có nhắc đến việc đích thân truyền thụ kiếm đạo cho ngươi không?" Vân Xác dù sao cũng không phải hạng người trầm ổn, do dự một hồi, giả vờ như vô tình hỏi tới.

Sở Tự: "Y quả thật có nhắc tới, nhưng ta từ chối rồi."

Vân Xác trợn to mắt: "Tại sao? Ngươi không phải thật sự không có gan đứng dưới mí mắt người chứ? Tạo hóa kiếm đạo của sư tôn cực kỳ thâm sâu, cả giới tu chân không biết bao nhiêu kẻ muốn được người chỉ điểm, vậy mà ngươi lại từ chối?"

Sở Tự cười như không cười: "Đạo bất đồng bất tương vi mưu, Lang Nha Bổng và kiếm vĩnh viễn không thể vẹn cả đôi đường." Hắn nhún vai, lời nói đầy vẻ nuối tiếc.

Ánh mắt Vân Xác mang theo ý vị không rõ, lúc sáng lúc tối, nửa ngày sau mới hừ lạnh một tiếng, rủ mắt xuống.

Sở Tự thấy hắn như vậy, không khỏi nhếch môi cười nhạt, mắt lộ vẻ khinh miệt.

Một mặt Vân Xác có tính chiếm hữu mãnh liệt, không muốn chia sẻ sự coi trọng và sủng ái của sư tôn với người khác; một mặt lại muốn lôi kéo Sở Tự để giúp hắn đánh về Ma vực. Kết quả là hai bên va chạm nhau, khiến hắn vẫn chưa biết phải lựa chọn thế nào.

Thấy Sở Tự từ Nguyệt Hoa Điện đi ra liền nảy sinh nghi ngờ cảnh giác mà tới dò xét, biết được Sở Tự ở lại đó lại lo lắng thân phận người Ma vực của hắn bị bại lộ, làm tổn thất một quân bài tẩy.

Con người đúng là một loại sinh vật đầy mâu thuẫn.

Cả hai đều ôm bụng đầy âm mưu.

Sở Tự bỗng nhiên nhớ tới chuyện gì đó, cười hì hì tiến lại gần: "Sư huynh, cậu có biết làm cách nào để vào đệ tử học đường không?"

Vân Xác nhìn hắn một cách kỳ quái, cả khuôn mặt hiện rõ mấy chữ "Ngươi điên rồi hả?", hắn nắm tay khẽ ho: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"

Sở Tự mặt không đỏ tim không loạn mà nói dối: "Tu luyện chứ làm gì nữa?" Hắn thở dài, làm ra vẻ số phận mình hẩm hiu, "Sinh ra ở nơi thâm sơn cùng cốc như Ma vực đâu phải do ta lựa chọn."

"Vất vả lắm mới lên làm Thành chủ thì lại tới giới tu chân, bái một vị sư tôn không biết múa Lang Nha Bổng, còn phải giả làm đệ tử nhỏ bệnh tật yếu ớt, không nơi nương tựa, chỉ có thể tự mình tính kế thôi."

Hắn nói đầy chân tình thiết tha, nhưng Vân Xác thì lại lộ vẻ ghê tởm.

Sở Tự: "Chẳng phải nghe nói Ly Kiếm Tông có đệ tử học đường sao, nên ta muốn tới xem thử."

Vân Xác nghe xong im lặng hồi lâu, nói: "Đệ tử học đường không hợp với ngươi."

Làm sao có thể? Nơi đó là nơi hợp với ta nhất!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!