Sau khi thi triển Thần hồn khống chế, Lý Mẫn quả thực đã chết thấu, nhưng Sở Tự cũng bị tổn thương thần hồn nghiêm trọng, hiện tại chỉ có thể dựa vào Huyễn Châu lấy được ở Thập Nhị Sơn Mạch để tĩnh dưỡng.
yk: cho ai không nhớ thì cái Huyễn Châu lấy lúc mà đấm nhau với quái rồi rớt ra á, tiện thể túm Lâm Ngung về:)
Thế là hắn hiếm khi chịu ngoan ngoãn ở lại Ly Kiếm tông suốt mấy tháng trời.
Sau khi chuyện ở Ma vực được giải quyết, Thẩm Chi Ngạn đưa Sở Tự trở về điện Nguyệt Hoa ở đỉnh Lăng Vân để dưỡng thương, ngoài ra còn phải đối phó với miệng lưỡi thế gian của tu chân giới.
Tất cả mọi người đều đã biết thân phận của Sở Tự. Chấn động từ ấn ký Thần hồn khống chế khi giải phong bí cảnh vẫn còn găm sâu vào tận xương tủy họ. Nỗi kiêng dè trong lòng cộng thêm lập trường khác biệt khiến họ bắt đầu dùng lời lẽ kịch liệt để phê phán Ly Kiếm tông.
Đối mặt với những lời chất vấn của họ, Ngọc Kỳ Tiên tôn khép lại vạt áo lông bào trắng muốt đắp trên người, mỉm cười bất lực, giữ đúng dáng vẻ của một vị quân tử ôn nhu như ngọc, nhưng ngay sau đó lại dùng thủ đoạn sấm sét trực tiếp khiến bọn họ phải câm miệng.
Y quả thực rất giữ lời hứa, ngay khi hợp tác với Lâm gia đã truyền tin cho Thẩm Chi Ngạn đang ở Ma vực.
Thẩm Chi Ngạn mang Bất Hủ Mộc từ Ma vực về, giúp Lâm Ngung sinh thịt thay xương, mới khiến Lâm Ngung may mắn giữ được mạng sống dưới ngọn lửa Trảo Trạch Ám Hỏa.
Lâm gia ngoài miệng không nói, nhưng hành động rất thành thật. Thấy người kế vị đã chọn định không chết được nữa, họ cũng không còn gây hấn với Thẩm Chi Ngạn, trái lại còn nỗ lực bồi dưỡng người kế vị, tiện tay chèn ép ba đại gia tộc còn lại.
Tu chân giới lại trở về cục diện tam túc đỉnh lập (thế chân kiềng) quái dị, nhưng lại hài hòa một cách lạ lùng.
Mấy tháng sau, vết thương của Sở Tự đã bình phục gần như hoàn toàn.
Tuy ngày nào cũng có Thẩm Chi Ngạn bầu bạn, nhưng hắn vốn là kẻ không ngồi yên được. Nếu không phải có Thẩm Chi Ngạn canh chừng, phỏng chừng hắn đã sớm bò dậy chạy nhảy rồi.
Lần này sau khi thần hồn đã lành lặn, Ly Kiếm tông không còn giữ chân được Sở Tự nữa. Hắn lo lắng sau cuộc chiến Ma vực có quá nhiều việc tồn đọng gây ra hỗn loạn, dù ngày nào Bách Hoa cũng truyền tin tới nhưng hắn vẫn không yên tâm.
Thế là, từ việc ngày nào cũng lải nhải phàn nàn bên tai Thẩm Chi Ngạn, Sở Tự chuyển sang dùng chiêu "mặt dày tâm bám" để chèo kéo y.
"Ngươi đi theo ta về Ma vực đi." Sở Tự chống cằm, nói một cách vô cùng nghiêm túc.
yk: về quê vợ:)
"Dù sao hiện tại ta cũng đã lăn lộn lên được chức Ma tôn rồi, sống cuộc đời dưới một người trên vạn người, tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi đâu."
Cuộc đối thoại kiểu này đã xảy ra không dưới mười lần, Thẩm Chi Ngạn cũng đã tập thành thói quen, thuận theo lời Sở Tự mà hỏi.
"Hửm? Không bạc đãi theo cách nào?"
Sở Tự nhịn cười: "Phong ngươi làm Ma hậu?"
Thẩm Chi Ngạn thong thả chặn họng hắn: "Chuyện đó có gì khác biệt với việc ngươi cùng ta hợp tịch không?"
Sở Tự trợn to mắt, bày ra vẻ mặt "Không ngờ ngươi lại có ý đồ muốn phạm thượng như vậy".
"Có phải ta quá nuông chiều ngươi nên mới để ngươi nảy sinh những ý nghĩ không đáng có thế này không?"
Thẩm Chi Ngạn không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, y cầm lấy Huyễn Châu, ấn Sở Tự trở lại giường, đắp chăn cẩn thận cho hắn.
Cuối cùng, Sở Tự vẫn quay về Ma vực, nhân tiện còn "bắt cóc" luôn cả Thẩm Chi Ngạn về theo.
Mấy tháng liên tiếp không có Ma tôn trấn giữ, Ma vực suýt chút nữa đã loạn cào cào. Cũng may có Bách Hoa áp chế, nếu không Sở Tự chắc phát điên mất.
Thế là sau khi lừa được người về Ma vực, Sở Tự chẳng khác gì một tên "tra nam" có được rồi là không biết trân trọng. Hắn quăng sạch những lời hứa hẹn phong Thẩm Chi Ngạn làm Ma hậu ra sau đầu, để mặc giai nhân độc thủ không phòng.
Sau đó hắn còn dùng giọng điệu đùa cợt nói với Bách Hoa.
"Ta đúng là một gã tồi mà." Ngữ khí tuy có chút ưu tư, nhưng tuyệt nhiên không thấy nửa phần hối lỗi, đúng chuẩn hình tượng kẻ bạc tình.
Bách Hoa nhướng đôi mày liễu, không nói hai lời liền gửi quà cho hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!