Chương 65: Chính Văn Hoàn

Sở Tự đưa tay vuốt lên trán, chỉ cảm thấy trong lòng dâng lên một vị chua xót.

Hóa ra, sợi thần hồn mà Lý Mẫn nói rằng Thẩm Chi Ngạn đã đánh mất, chính là mất đi vào khoảnh khắc đó.

Chân hắn khẽ nhích, cuối cùng không còn là một khách xem lạnh lùng nữa.

Bầu trời Ma vực đen kịt, càng tôn lên vẻ nổi bật của một thân bạch y nơi Thẩm Chi Ngạn.

Sở Tự tiến lại gần y, chậm rãi ngồi xổm xuống, đối mặt với y.

Hắn đưa tay ra, do dự một thoáng, nhưng cuối cùng vẫn nhẹ nhàng v**t v* gò má y, khẽ nói: "Thẩm Chi Ngạn, ta muốn nhìn thấy người."

Hắn muốn đứng bên cạnh Thẩm Chi Ngạn, để nhìn y thật rõ.

Để xem xem tại sao y lại làm như vậy? Vốn dĩ không có chút giao thoa nào, tại sao y vẫn vì "Sở Tự" mà rút ra thần hồn?

Dứt lời, cảnh tượng trước mắt lại thay đổi. Sở Tự đứng dậy, lần này, hắn đứng ở góc độ của Thẩm Chi Ngạn, chứ không còn đi theo kịch bản nữa.

Thẩm Chi Ngạn từng nói, y đã từng gặp Sở Tự giữa núi thây biển máu.

Lúc đó hai người cầm kiếm đối đầu.

Sở Tự vốn chẳng màng đến lời y nói, thậm chí còn thấy thật nực cười.

Trong quá khứ mà hắn ghi nhớ, hắn tự cho rằng mình chưa từng gặp Thẩm Chi Ngạn, càng đừng nói đến chuyện "núi thây biển máu" mà Thẩm Chi Ngạn nhắc tới có thể là ở Ma vực.

Bầu trời đen tối của Ma vực không thể nuôi dưỡng ra một người thanh cao nhã nhặn như Thẩm Chi Ngạn.

Thế nhưng lúc này, hắn đứng giữa Rừng Vô Sinh, nhìn một lớn một nhỏ trước mặt, nhất thời lặng thính.

Thẩm Chi Ngạn trong bộ bạch y nhạt màu vô cùng nổi bật giữa Rừng Vô Sinh. Sự xuất hiện đột ngột của y khiến đứa trẻ nhỏ bé phía đối diện giật bắn mình.

Đứa trẻ ngồi xếp bằng trên vùng đầm lầy được lót bằng vài cành cây khô thưa thớt, ôm chặt lấy thứ gì đó đen thui trong lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu ngước lên, đôi mắt hồ ly mới chớm hình thành đen kịt đầy cảnh giác, nhưng cũng thấp thoáng vẻ tò mò.

Đó là Sở Tự năm mười bốn tuổi.

yk: vclllllllllllll

Một Sở Tự đang vật lộn cầu sinh trong Ma vực, giành giật thức ăn với ma thú, bị người ta sỉ nhục, đấm đá túi bụi.

Tựa như một con sói con bẩn thỉu nhưng đầy cảnh giác, gượng ép sống sót trong Rừng Vô Sinh.

Vị Ngọc Trạch Tiên tôn vốn luôn được tu chân giới sùng kính như bậc tôn giả kiếm đạo, chắc hẳn là lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này. Một lớn một nhỏ, một cao một thấp, đối diện không nói nên lời.

Nhìn ra một tia lúng túng quái dị trên người Thẩm Chi Ngạn, Sở Tự bỗng muốn cười, tâm trạng nặng nề cuối cùng cũng vơi đi phần nào.

Lần đầu tiên, tiểu Sở Tự và Thẩm Chi Ngạn không nói với nhau câu nào, lần thứ hai cũng không, lần thứ ba vẫn vậy. Mãi đến lần thứ tư, tiểu Sở Tự mới do dự đưa thứ trong tay cho y.

Đó là chút thức ăn duy nhất của cậu bé.

Thẩm Chi Ngạn rũ mắt, không đón lấy. Giữa ánh mắt thất vọng của tiểu Sở Tự, y hỏi: "Nhóc có muốn học kiếm không?"

"Ta dạy nhóc."

Tiểu Sở Tự ngẩng đầu hỏi y tại sao.

Thẩm Chi Ngạn không nói gì, chỉ đưa tay xoa xoa đầu cậu bé.

Ma vực là một thế giới ăn thịt người, mỗi ngày số người chết không sao kể xiết, nên chuyện đó chẳng có gì lạ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!