Chương 5: Bái Sư

Khi ý thức dần quay trở lại, Sở Tự không vội vàng mở mắt.

Bên tai là tiếng trò chuyện đứt quãng truyền đến.

"Đứa nhỏ này tu vi thấp kém, tư chất..." Người nọ ngập ngừng khựng lại, hồi lâu mới tiếp lời, "Kiếm khí thì đã tẩy sạch rồi, chỉ là con đường tu luyện sau này định sẵn sẽ lắm gian truân."

"So với những người cùng lứa, e là phải bỏ ra gấp ba lần thời gian và tài nguyên mới mong đuổi kịp bọn họ."

Sở Tự chẳng mảy may để tâm.

Bí thuật có thể phong ấn tu vi, cũng có tác dụng che mắt. Vừa rồi người nọ không nói huỵch tẹt ra, nhưng thực chất cũng biết hiện tại Sở Tự cơ bản chẳng khác gì người phàm, tư chất lại càng thấp kém.

"Là lỗi của ta. Tán tu tu đạo vốn dĩ đã gian nan hơn đệ tử môn phái, cơ duyên là thứ có thể gặp nhưng không thể cầu, vất vả lắm mới tu đến cảnh giới này, lại vì ta mà tu vi tan biến hết sạch." Giọng nói thanh lãnh vang lên bên giường, chính là Ngọc Trạch Tiên Tôn.

Lông mi Sở Tự khẽ run.

Sau một tràng tiếng píp pốp vang lên, người nọ tò mò hỏi: "Nhưng mà trông cũng khá đẹp trai đấy, bổ mắt. Ngươi mang hắn từ đâu về thế?"

Một ánh mắt nhìn qua, rồi lại dời đi.

"Vân Xác lần này đi rèn luyện bị người ta hãm hại, là người này ra tay cứu giúp mới giữ được tính mạng, tính ra cũng là ân nhân của Vân Xác."

"Thế mà ngươi còn nỡ lòng chém người ta?" Gã tặc lưỡi lắc đầu, "Hai thầy trò các ngươi còn chưa thấy nợ người ta đủ sao? Đồ đệ chưa trả xong ơn, sư phụ đã tới bồi thêm một đao?"

Dù Sở Tự có mặt dày vô sỉ, quả thật có mạo nhận danh nghĩa ân nhân cứu mạng của người ta, nhưng nghe đến đây vẫn thấy chột dạ, không dám giả vờ tiếp nữa để mặc bọn họ càng nói càng xa.

Ngón tay hắn khẽ động đậy, giả vờ như vừa mới tỉnh, mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Thẩm Chi Ngạn và một nam tử với ánh mắt đầy vẻ hiếu kỳ, hắn liền sững sờ.

"Tiên tôn." Hắn rủ mắt xuống, hàng mi cũng theo đó cụp lại, để lại một khoảng bóng râm nhỏ, sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, hoàn hảo hóa thân thành một tán tu bệnh tật yếu ớt, không nơi nương tựa, thân phận thấp kém đang phải ăn nhờ ở đậu.

Nam tử kia tràn đầy vẻ thương xót, cảm thấy Sở Tự đúng là gặp phải tai bay vạ gió mới đụng độ phải hai thầy trò nhà này.

Vốn dĩ có thể nhân ơn cứu mạng mà đổi lấy chút lợi lộc, con đường tu luyện sau này cũng suôn sẻ hơn, giờ thì hay rồi, thành một phế nhân luôn.

Thẩm Chi Ngạn vẫn không chút gợn sóng: "Ngươi đều nghe thấy cả rồi?"

Sở Tự thật sự sững sờ, tuy Ngọc Trạch Tiên Tôn đang hỏi hắn, nhưng giọng điệu lại như đang khẳng định, rõ ràng là biết hắn đã tỉnh từ sớm, chỉ là không vạch trần thôi.

Hắn vội vàng cúi đầu, siết chặt tấm chăn dưới thân, bối rối ngoảnh mặt đi: "Ta, ta..."

Thẩm Chi Ngạn thở dài, dịu giọng nói: "Ngươi chớ nên lo lắng. Ngươi đã có ơn với Vân Xác, lại vì ta mà tan biến tu vi, vốn dĩ là lỗi của chúng ta."

Y nhìn chằm chằm vào Sở Tự, nhìn sâu vào đáy mắt đầy vẻ ngỡ ngàng của hắn: "Ngươi có nguyện bái ta làm thầy?"

Lần này đến lượt nam tử bên cạnh y cũng sững sờ, gã kinh hãi thốt lên ngăn cản: "Ngọc Trạch, ngươi điên rồi à?!"

Thẩm Chi Ngạn không màng tới gã, nói với Sở Tự: "Tán tu tu đạo gian nan, tài nguyên khan hiếm, nếu ngươi bái vào môn hạ của ta, ta nhất định sẽ dẫn dắt ngươi nhập đạo tử tế."

Y phát âm rõ ràng, giọng nói thanh khiết như suối linh nguồn giữa mùa thu, nhưng bốn chữ "dẫn dắt tử tế" lọt vào tai Sở Tự lại nghe thành "đối xử tử tế".

Sở Tự không nhịn được đưa tay lên nắn nắn tai, đặc biệt là d** tai, thấy ngứa ngáy lạ thường.

"Ngọc Trạch, chuyện này trọng đại, hay là thỉnh thị Tông chủ một phen." Nam tử nhíu mày, tuy Sở Tự trông khá ổn nhưng căn cốt không được, hắn chưa đủ tư cách để làm đệ tử của Thẩm Chi Ngạn.

"Ký chủ! Ký chủ! Ngài mau đồng ý đi! Đừng ngây ra đó nữa, mau đồng ý đi!" Hệ thống trong đầu còn phấn khích hơn cả Sở Tự, thấy hắn mãi không biểu thái, hệ thống sốt sắng thúc giục.

"Đây là Ly Kiếm Tông đấy, là Ngọc Trạch Tiên Tôn! Đây chính là nhân vật chính thụ đó! Cơ hội hiếm có đấy." Hệ thống lải nhải không ngừng, hận không thể nhập hồn vào Sở Tự để gật đầu thay hắn.

Sở Tự không thèm để ý đến hệ thống, lí nhí nói: "Tu vi của ta không đủ, tư chất thấp kém, giờ làm một đệ tử quét dọn còn chưa xứng, sao dám bái Tiên tôn làm thầy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!