Chương 47: Cây Dẫn Hồn

"Gào!"

Giữa một lòng hồ, con yêu thú cao ngạo ngẩng đầu rống lên tận trời xanh. Hình dáng nó thân tựa loài rắn, mình đen kịt như mực cuộn tròn lại, quấn chặt lấy gò núi nhỏ giữa hồ. Chỉ là trên đỉnh đầu nó mọc một cặp sừng đen nhánh, trong con ngươi màu lục đậm tràn đầy vẻ khinh miệt và cảnh cáo của kẻ bề trên.

Uy áp của Hợp Thể Kỳ hiển nhiên đã có phần thu liễm, không trực tiếp nghiền chết tất cả mọi người tại chỗ.

Chậc, vận khí của nam chính đúng là tốt thật.

Sở Tự chú ý thấy xung quanh có những vệt máu chưa khô và dấu vết của một cuộc giao tranh. Ước chừng trước đó đã diễn ra một trận ác chiến, chỉ là trước mặt một kẻ ở Hợp Thể Kỳ, tu sĩ có đông đến mấy cũng chỉ là công dã tràng.

Nghe thấy tiếng lầm bầm của Lâm Ấu Vi, Sở Tự nghiêng đầu, vài lọn tóc mái rũ xuống theo động tác. Hắn cười như không cười: "Ngươi muốn biết à?"

Lâm Ấu Vi ngơ ngác chớp mắt. Còn chưa kịp phản ứng, Sở Tự đã nhặt một viên đá lên tung tẩy trên tay, hài lòng gật đầu, rồi trước ánh mắt kinh hoàng của nàng, hắn mạnh bạo ném về phía con yêu thú.

Lâm Ấu Vi sợ đến lạc cả giọng: "Huynh điên rồi ——"

Viên đá kia còn chưa đi được nửa đường đã bị cái đuôi khổng lồ của yêu thú quất rơi xuống đất, hóa thành tro bụi, lả tả bay rắc lên mặt hồ.

Con yêu thú chậm rãi quay đầu, ánh mắt hạ xuống nhìn về phía Sở Tự, đồng thời phóng ra uy áp đầy uy nghiêm.

"Mẹ kiếp, cái thứ gì thế kia?!"

Đám đệ tử Lâm gia và Ngự Thú Tông phía sau cuối cùng cũng đuổi kịp. Bọn họ dừng lại với vẻ mặt không thể tin nổi, nhưng ngay khi con yêu thú nhìn sang, uy áp đã ép cho mặt mày bọn họ trắng bệch, suýt thì quỳ rạp xuống đất.

Còn con yêu thú theo đuôi bọn họ lúc nãy, sau khi cảm nhận được nguy hiểm thì lập tức "phanh gấp", oeo một tiếng rồi mất hút, hiển nhiên nó biết cái hồ này không phải nơi có thể tùy tiện xông vào.

Sở Tự đầy hứng thú đối mắt với nó, đồng thời hỏi hệ thống: "Ngươi nói xem bảo vật của nó sẽ là gì?"

Hệ thống im lặng, có chút bất lực: "Cây Dẫn Hồn."

"Hửm?"

"Cây Dẫn Hồn, vạn năm mới có thể thai nghén ra một cây, cực kỳ quý giá và hiếm có. Người bình thường có được nó, dù là phàm nhân cũng có thể sinh ra linh căn."

"Nó có thể trợ giúp tu sĩ Hóa Thần Kỳ phi thăng thành thần, cũng có thể khiến người chết sống lại, giúp cải tử hoàn sinh. Nếu yêu thú có được, liền có thể hóa hình, vượt qua lôi kiếp mà không hề tổn thương."

Ánh mắt Sở Tự tối lại, hắn đã định vị được giá trị của Cây Dẫn Hồn: "Cơ duyên của Vân Xác chính là nó?"

Hệ thống quả quyết: "Không phải, cơ duyên của hắn là truyền thừa của Mật Chủ."

Sở Tự nghe vậy khẽ chậc một tiếng. Hắn cảm thấy ống tay áo bị siết chặt, và bàn tay đang túm áo hắn đang run bần bật.

Hắn rũ mắt, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Ấu Vi tái nhợt, đồng tử co rụt, sợ hãi túm chặt lấy hắn.

Con yêu thú coi sự hờ hững của Sở Tự là hành vi khiêu khích. Cái đầu thú khổng lồ chậm rãi áp sát, con ngươi xanh lục phản chiếu bóng dáng của Sở Tự.

Sở Tự bất động thanh sắc thoát khỏi sự đeo bám của Lâm Ấu Vi, bàn tay hạ xuống, trong lòng bàn tay dần hiện ra chiếc quạt Nhiếp Hồn Phiến trắng muốt.

Biến cố xảy ra ngay lúc này, một viên đá mạnh bạo ném tới, vẫn bị đuôi của nó gạt phăng, rơi xuống hồ tạo ra tiếng động không nhỏ.

"Sở huynh, cẩn thận!"

Cảm thấy giọng nói này quen thuộc một cách kỳ lạ, Sở Tự khép lòng bàn tay thu hồi Nhiếp Hồn Phiến, chuyển sang sờ sờ d** tai rồi nhìn về phía đối diện hồ. Ở đó, Lý Mẫn đang nỗ lực vẫy tay, nhảy lên nhảy xuống: "Sở huynh, cẩn thận con yêu thú đó, nó có tu vi Hợp Thể Kỳ đấy!"

"Gào!" Con yêu thú bị hét đến phiền lòng, lập tức nộ hống một tiếng. Cách nửa lòng hồ, cái đuôi của nó nhẹ nhàng quất về phía Lý Mẫn.

Lý Mẫn là một kẻ nửa mùa, hắn vừa linh hoạt lăn lộn né tránh cái đuôi khổng lồ, vừa gào thét cứu mạng.

Sở Tự: "..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!