Chương 46: Yêu Thú Hóa Hình Hợp Thể Kỳ

Bí cảnh và hiện thực gần như không chút khác biệt. Lúc mọi người tiến vào bí cảnh, ánh mặt trời vẫn đang rực rỡ, nhưng sau nửa ngày, hoàng hôn đã buông xuống, bóng cây chập chờn.

Sở Tự đi theo đám đệ tử Lâm gia, tùy tiện tìm một hang động định bụng nghỉ tạm qua đêm.

Sau khi vào hang, bọn họ phân công nhau làm việc, người ra ngoài nhặt củi nhóm lửa, người đi săn vài con yêu thú cấp thấp để lấp bụng, cố gắng vượt qua đêm nay.

Sở Tự là kẻ gia nhập giữa đường, lại còn theo kiểu bị "hố", đã thế còn do chính đại tiểu thư Lâm gia kéo vào. Đệ tử Lâm gia tuy có chút oán trách nhưng cũng chẳng ai dám nói ra miệng.

Lâm Ấu Vi vốn là cành vàng lá ngọc, chưa từng làm việc nặng nhọc. Sau khi đi tới đi lui quanh chỗ cũ vài lần, cuối cùng nàng mới do dự ngồi xuống bên cạnh Sở Tự.

Sở Tự chẳng buồn để ý đến nàng. Hắn dọn dẹp sơ qua chỗ ngồi, xách một con yêu thú nhỏ —— cư dân bản địa —— đang khua khoắng bốn chân loạn xạ lên ngắm nghía hồi lâu, cuối cùng xác nhận bản thân không có chút cảm giác thèm ăn nào nên đã thả nó đi.

Lớp da lông màu nâu đen mịn màng của nó trông cũng được, có điều mấy con mắt xanh biếc cứ tụm lại một chỗ, răng nanh sắc nhọn như đám chân dày đặc của con rết, nhìn qua khá là rợn người.

Cổ bí cảnh quả nhiên danh bất hư truyền, đến cả yêu thú cũng mọc ra hình thù kỳ quái.

Nhìn đống lửa đang dần lịm đi, Sở Tự vừa rà soát lại bản đồ bí cảnh vừa lên kế hoạch cho ngày mai, tiện tay bày thêm một cái trận pháp rồi nhanh chóng nhắm mắt đi ngủ. Xung quanh im phăng phắc, một đêm không mộng mị.

Sáng hôm sau, tia nắng đầu tiên xiên chếch vào hang, ánh phản quang yếu ớt khiến Sở Tự cảm thấy hơi khó chịu. Hắn mở mắt ra, lúc này trong hang chỉ còn sót lại lơ thơ hai ba người, chắc là được giữ lại để trông coi hang động.

Thấy vậy, Sở Tự không khỏi cảm thán: Đồng hồ sinh học của giới tu chân đúng là thống nhất một cách đáng sợ.

Ly Kiếm Tông cũng y hệt như thế này.

"Huynh tỉnh rồi à." Sở Tự khẽ day nhẹ giữa chân mày, một tay chống xuống đất. Nghe thấy giọng nói có chút vui vẻ của Lâm Ấu Vi, năm ngón tay hắn khẽ động, chợt cảm thấy đầu ngón tay chạm phải thứ gì đó.

Cúi đầu nhìn lại, là mấy quả trái cây đỏ mọng, ngẩng đầu lên lần nữa thì thấy trong lòng đại tiểu thư còn ôm thêm vài quả nữa.

Mấy quả trái cây đỏ rực càng làm tôn lên làn da trắng nhợt nhạt của nàng.

Sở Tự: "..."

Hắn bất động thanh sắc rụt tay lại, đứng dậy, không thèm nhìn vào ánh mắt đang lấp la lấp lánh cầu khen ngợi của đại tiểu thư: "Bây giờ là lúc nào rồi?"

Lâm Ấu Vi hơi thất vọng xị mặt xuống, sau đó đột ngột lấy một quả trái cây chùi chùi vào vạt áo rồi đưa cho Sở Tự, giọng điệu hào sảng: "Vẫn còn sớm, mọi người đều đói bụng rồi. Ta ra ngoài tìm được mấy quả này, cho huynh ăn đấy!"

"Huynh thử xem, ngon lắm!"

Thật sự không cần thiết.

Sở Tự cung kính không bằng tuân mệnh, tìm đại một cái cớ để lấp l**m cho qua.

Không lâu sau, đệ tử Lâm gia lần lượt quay về, đã đến lúc phải tiếp tục xuất phát đi sâu vào trong bí cảnh.

Sau khi nếm mùi thất bại ở chỗ Sở Tự nhưng lại nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ đám đệ tử Lâm gia, Lâm Ấu Vi lại tràn đầy năng lượng, vung tay hô lớn: "Chúng ta đi về phía Bắc, hướng đó là trung tâm bí cảnh, Tứ ca đang ở đó."

Nghe vậy, Sở Tự hơi khựng lại, ánh mắt khẽ chuyển động.

Nơi đó cũng là mục đích đến của hắn.

Suốt dọc đường đi vô cùng thuận lợi, không thấy linh dược tiên thảo, cũng chẳng gặp đệ tử môn phái khác hay tán tu nào. Cho dù có thấp thoáng thấy từ xa, nhìn thấy người của Lâm gia đông đảo, bọn họ cũng sẽ chủ động tránh né.

Sở Tự nhìn qua thì có vẻ thong dong, nhưng thực tế lại âm thầm dẫn mọi người đi theo con đường chính xác nhất, tránh được những rắc rối và trì hoãn không cần thiết.

Cổ bí cảnh rất lớn, nhưng đệ tử các tông các phái đã vào đây được vài ngày, từ những suy nghĩ mơ hồ ban đầu đến khi có kế hoạch rõ ràng, hầu hết đều ăn ý mà hội quân về khu vực trung tâm.

Sở Tự chú ý thấy trên đường có những dấu chân rất nhẹ và hỗn loạn.

Đột nhiên, hắn cảm nhận được một luồng linh lực dao động yếu ớt đang ập tới. Sở Tự ngẩng đầu, thấy một con tín điệp từ từ bay tới từ trên không trung.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!