Chương 45: Gặp Gỡ Tán Tu

Chậc. Sở Tự chậm rãi từ dưới đất đứng lên, mẩu cây nhỏ trong tay đung đưa qua lại rồi bị hắn ném sang một bên.

Sở Tự vẫn duy trì tư thế cúi đầu rũ mắt không đổi, nhìn chằm chằm vào bức họa mình vừa vẽ dưới đất mà không nói lời nào.

Dựa vào thuật dịch chuyển, hắn gần như đã chạy khắp đại bộ phận khu vực trong bí cảnh, sau đó dựa theo ký ức để phục chế nó lại một cách hoàn mỹ.

—— Hoàn toàn khớp với hình ảnh trong đầu.

Tờ bản đồ kia hắn tìm thấy trong tàng thư các của Ly Kiếm Tông, cũng chính là tông môn của nam chính.

Sở Tự im lặng một lúc, rồi nói với hệ thống: "Có phải chúng ta vừa cướp đồ của nam chính không?" Thứ này nhìn kiểu gì cũng thấy giống đồ của nam chính cả!

Giọng điện tử đều đều không chút gợn sóng của hệ thống vang lên: "Không phải. Trong nguyên tác không có tình tiết này. Hắn có thể tìm được truyền thừa trong bí cảnh hoàn toàn là nhờ hào quang nhân vật chính."

Sở Tự nhướng mày, lần đầu tiên hắn cảm nhận được một tia khinh miệt từ giọng điệu bình thản của hệ thống.

Hắn giật giật khóe miệng, cảm thán hệ thống này lật mặt nhanh thật, lúc mới liên kết nó còn mở miệng là nam chính, ngậm miệng cũng là nam chính mà!

Đã như vậy, Sở Tự lập tức cảm thấy an tâm hẳn, hắn lại ngồi xổm xuống, bổ sung nốt những phần còn thiếu trong bức họa, sẵn tiện thêm vào các ký hiệu trong đó.

Lúc mới có được bản đồ hắn còn chưa biết đó là gì nên không mấy để tâm, cũng chẳng xem kỹ, chỉ là dựa vào tâm thế đa nghi cẩn trọng nên mới bảo hệ thống ghi lại.

Giờ nhìn kỹ lại mới thấy, các nẻo đường trong bí cảnh đều được đánh dấu hoàn chỉnh, chỉ là một phần lộ trình đã bị mờ, còn những con đường vẫn nhìn rõ được thì bên cạnh lại đánh dấu thêm thứ gì đó.

Sau một hồi trầm tư, đầu ngón tay Sở Tự nhẹ nhàng điểm lên phía trên, cuối cùng dừng lại ở một chỗ. Nơi đó có một biểu tượng kỳ quái.

Nếu đây thực sự là đồ của nam chính, vậy thì chỗ này hẳn là một đại cơ duyên.

Nhưng hiện tại, bản đồ lại nằm trong tay kẻ làm pháo hôi như Sở Tự..... Đột nhiên cảm thấy cái tay hơi nóng nóng.

"Đi thôi." Sở Tự nhẹ nhàng xóa sạch lộ trình, đứng dậy phủi tay, cất bước về phía trước.

Hắn tiến vào bí cảnh chỉ có một mục đích duy nhất, chính là cướp đoạt cơ duyên của nam chính.

Bất kể tờ bản đồ trong tay có bẫy hay không, thì dựa trên những khu vực bí cảnh hắn vừa xác thực được, đa phần là thật.

Cổ bí cảnh trăm năm nay chưa từng mở ra, cũng chưa từng có ai đặt chân tới, nhờ linh khí dồi dào và bảo vật do các đại năng phi thăng để lại mà mọi thứ bên trong đều được nuôi dưỡng rất tốt.

Ngoại trừ không ít yêu thú cấp cao, nơi này còn có rất nhiều linh dược tiên thảo quý hiếm, phẩm cấp cao hơn hẳn bên ngoài bí cảnh. Chỉ tiếc là không chỉ tu sĩ thèm thuồng, mà cũng có không ít yêu thú nảy sinh ý đồ.

Sở Tự không hứng thú với những thứ này, nhưng hắn nhìn hai nhóm người đang đứng đối lập, không khí căng thẳng, lại nhìn linh dược trong mắt hắn chẳng khác gì cỏ dại kia.

Hắn nhướng mày: Xem ra có người hứng thú đây.

Mười lăm phút trước, Sở Tự men theo lộ trình tiến gần đến chỗ này, lờ mờ nghe thấy tiếng đánh nhau cùng những lời chửi bới vô nghĩa ——

"Rõ ràng là chúng ta thấy trước! Chuyện gì cũng phải có trước có sau chứ!" Giọng điệu tiểu cô nương có chút nghiến răng nghiến lợi.

Phía đối diện lại là giọng nói khinh khỉnh và kiêu ngạo: "Trước sau cái gì? Giới tu chân tôn sùng cường giả vi tôn, ai rảnh mà giảng đạo lý đó với cô?"

"Ngươi ——"

Giọng nói mỉa mai vẫn tiếp tục: "Lâm Ngung không có ở đây, Lâm gia các người cũng chỉ đến thế mà thôi."

Sở Tự nghiêng đầu, ban nãy hắn đã thấy giọng nói của tiểu cô nương kia nghe rất quen, giờ có người chủ động vạch trần thân phận đối phương, hắn biết mình không đoán sai.

Viên ngọc quý trên tay của Lâm gia, Lâm Ấu Vi.

Nghe cuộc đối thoại của bọn họ, Sở Tự bắt đầu sắp xếp thông tin trong đầu: Đệ tử Lâm gia chưa hội hợp? Lâm Ngung cũng không có ở đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!