Chương 40: Sát Họa

Tuy nhiên Thẩm Chi Ngạn không chỉ biết Sở Tự bị trọng thương, mà còn biết kẻ nào đã khiến hắn ra nông nỗi này.

Là một trong những người trong cuộc, Thẩm Chi Ngạn đương nhiên cũng biết mấy thao tác gây hấn của Sở Tự, nhất thời cảm thấy hơi bất lực.

Ở chỗ Sở Tự, Thẩm Chi Ngạn là cái cớ tốt nhất của hắn; còn trong mắt người khác, Sở Tự là tên đồ đệ phế vật mà Thẩm Chi Ngạn nhất thời đầu óc mê muội mới nhận vào.

Dù sao bất kể Sở Tự có quậy phá thế nào, Thẩm Chi Ngạn luôn là nạn nhân đầu tiên hứng chịu.

Thật quá vô lý.

Vì chỉ mới là vòng sơ tuyển, trăm nhà chỉ cử vài vị trưởng lão tọa trấn đến đài thi đấu trông coi, các vị trưởng lão và tông chủ còn lại nếu không phải quan tâm đệ tử nhà mình thì đều không đến.

Thẩm Chi Ngạn đương nhiên cũng chẳng đi, một lòng không màng thế sự bên ngoài.

Nhưng Lộng Hoài lại là kẻ không chịu ngồi yên.

Gã đã quen thói tiêu sái bất kham, dĩ nhiên cũng không thèm đến đài thi đấu xem đám đệ tử so tài, chỉ là tin tức gã thu thập được rất nhạy bén, một ngày trôi qua cũng không thấy buồn chán.

"Ngươi có biết ta nghe được gì từ chỗ đám đệ tử không?" Lộng Hoài cười đầy ý xấu, vừa đến đã xòe quạt xếp ra làm màu, tựa như không xương mà nghiêng người dựa vào sập mềm trước bàn của Thẩm Chi Ngạn — món đồ gã tự mình bê tới.

Khách viện của Lâm gia điêu lương họa đống (nhà cửa chạm trổ trang trí lộng lẫy), nơi nơi đều tinh xảo cổ nhã, bài trí trong phòng đơn giản khiêm tốn nhưng không khó để nhận ra sự xa hoa trong đó.

Lộng Hoài chẳng hề coi mình là người ngoài, lúc mới đến khách viện của Thẩm Chi Ngạn còn khá chê bai, sau này tới nhiều rồi liền tự ý thêm vào một chiếc sập mềm.

Thẩm Chi Ngạn ngước mắt nhìn gã, không đáp lời.

Lộng Hoài tự thấy mất hứng, thầm đảo mắt một cái, trực tiếp nói: "Giờ ta thật sự nghĩ không thông, tiểu đồ đệ kia của ngươi ngoài cái mặt ra thì còn cái gì đáng để ngươi nhận hắn chứ? Phen này hay rồi, danh tiếng lẫy lừng cả đời của Ngọc Trạch Tiên Tôn ngươi đã bị hủy hoại một nửa trong tay hắn rồi."

"Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho rõ ràng."

Lộng Hoài nhìn thì như đang đòi lại công bằng cho Thẩm Chi Ngạn, nhưng thực chất trong lòng lại đang cười trên nỗi đau của người khác không thôi: "Chỉ là vòng sơ tuyển mà thôi, tiểu đồ đệ kia của ngươi thế mà lại bỏ cuộc. Chậc chậc... Thẩm Tiên tôn, nếu ta nhớ không lầm thì ngươi chỉ dạy hắn cũng đã mấy tháng rồi nhỉ?"

Còn là tôn giả kiếm đạo cơ đấy, thế mà đệ tử dưới môn lại là một kẻ lông bông không ra gì.

Nghe vậy, Thẩm Chi Ngạn rủ mắt, hàng mi đen nhánh khẽ động, không hề biện minh mà lại nói sang chuyện khác: "Ngươi nói danh tiếng của ta bị hủy một nửa trong tay hắn?"

Lộng Hoài quả thực bái phục thái độ thản nhiên tự tại lúc này của Thẩm Chi Ngạn, gã tiếc nuối nói: "Hôm nay Vân Xác cùng Lâm Ngung của Lâm gia thi đấu, tạo hóa kiếm đạo của cả hai đều rất sâu, tu vi không chênh lệch bao nhiêu, miễn cưỡng được tính là hòa."

Ánh mắt Thẩm Chi Ngạn trầm xuống, ý vị không rõ. Không đợi Lộng Hoài nói hết, y đã biết gã đang tiếc nuối điều gì —

Năm đó Lâm Ngung thành tâm muốn bái y làm thầy nhưng bị y từ chối, xoay người lại nhận Sở Tự, mà nay Sở Tự bỏ thi vòng đầu, còn Vân Xác trong tay Lâm Ngung cũng chẳng chiếm được ưu thế gì.

Lúc đó là mù mắt hay là đầu óc có vấn đề mà nhất định phải nhận một tên tán tu? Giờ thì hay rồi, bị vỗ mặt bôm bốp.

Nếu lúc trước nhận Lâm Ngung thì cũng tốt hơn hiện tại nhiều.

Thẩm Chi Ngạn hạ mắt, bình tĩnh nói: "Ba tông và bốn tộc tích oán đã lâu, không nên có quá nhiều dây dưa. Lâm Ngung trên kiếm đạo quả thực có tạo hóa sâu sắc, nhưng với ta lại không có duyên thầy trò."

"Ngươi với Sở Tự thì có duyên chắc? Hắn ở Ly Kiếm Tông tu luyện mấy tháng, được ngươi chỉ dạy mà tu vi vẫn không thấy tăng lên. Thẩm Chi Ngạn, ngươi nên thừa nhận đi, hắn và ngươi đạo bất đồng."

"Cho dù không muốn nhận Lâm Ngung thì cũng không nên đem Sở Tự ra chắn họa, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm."

Thẩm Chi Ngạn nghe vậy, chợt nhớ tới đêm mưa đó, Sở Tự múa quạt vô cùng điêu luyện, lạnh lẽo sắc bén, chiêu chiêu chí mạng.

Y và Sở Tự quả thực đạo bất đồng, nhưng rốt cuộc là có duyên hay vô phận, người khác không có tư cách can thiệp.

Thẩm Chi Ngạn nheo mày, vẻ lạnh lùng thoáng qua rồi biến mất.

Khí hậu ở Nam Thành Châu lạnh hơn so với Tiểu Trung Châu một chút. Mấy ngày nay ban ngày nắng gắt, vạn dặm không mây, nhưng cứ hễ đến đêm là hơi lạnh thấu xương ập tới, gió hiu hiu mang theo chút hơi nước ẩm ướt của mưa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!