Chương 37: Mỗi Người Một Ý

Quả nhiên, chuyện của Lâm Diệp đã vỡ lở ngay vào ngày thứ hai sau đêm tiệc. Tuy mọi người không gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng bị Lâm Diệp gài bẫy một vố đau như vậy, mà gã lại còn thực sự hạ tử thủ.

Nói không sợ hãi hay giận dữ thì đúng là dối lòng.

Chỉ là Lâm Diệp đã sớm mất mạng, ngay cả nàng thiếp được sủng ái – Miêu Thanh của gã cũng bặt vô âm tín.

Thường ngày trước cửa Lâm phủ xe ngựa tấp nập, nay lại vắng vẻ đến mức có thể giăng lưới bắt chim. Nhưng ba tộc còn lại của Lâm gia chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội này để làm khó dễ chủ gia.

"Tuy nói đây là việc riêng của Nam Thành Châu, chúng ta vốn không nên can thiệp. Nhưng chuyện này suy cho cùng đã dính dáng đến hàng loạt vụ án mạng, tối qua Lâm tam gia lại còn bày tiệc muốn dồn đệ tử môn hạ của chúng ta vào chỗ chết để che đậy chân tướng, bảo vệ một con mèo yêu..."

Bên trong đại sảnh tinh tế cổ kính của Lâm gia, người ngồi chật kín. Họ tranh cãi nảy lửa vì chuyện tối qua, một bộ phận đã phẫn nộ ngút trời, số còn lại thì đứng ngoài quan sát, cười trên nỗi đau của người khác.

"Tại sao lại không thể can thiệp?" Vừa có người lên tiếng, lập tức có kẻ tiếp lời, cười lạnh nói: "Các đạo hữu ngồi đây đều hiểu rõ mười mươi, trước đó Lâm gia đã chuyển giao chuyện này cho Tiên Môn Đại Hội để làm bài khảo nghiệm cho đệ tử các tông môn."

"Đã chuyển giao rồi, thì lấy đâu ra cái thuyết không thể can thiệp?"

"Đạo hữu nói rất có lý. Nếu không phải các đệ tử thông minh, kịp thời tìm ra cách hóa giải, bằng không thì đúng là ——" Một lão đầu tóc trắng giương đôi mắt ưng sắc lẹm, nói đến đoạn kích động thì suýt chút nữa không thở thông, lão ho khan một hồi rồi gằn giọng: "Mong Lâm gia chủ cho một lời giải thích!"

Vị trưởng lão tóc trắng này là người của Bách gia, còn cụ thể thuộc tông môn nào thì không ai rõ. Lão trông đã ở tuổi thất thập cổ lai hy, nhưng vừa mở miệng là giọng vang như sấm, hào sảng đầy nội lực, lời thốt ra chắc nịch như đinh đóng cột.

Thế nhưng những người có mặt tại đó lại không hẹn mà cùng khẽ nghiêng đầu, che giấu sự mỉa mai trong mắt.

Tiên Môn Bách gia chẳng qua chỉ là một lũ ô hợp, những tông môn hạng bét trong đó nhiều không đếm xuể. Nếu không phải vì mối quan hệ giữa bốn tộc và ba tông đang căng như dây đàn, các tông môn còn lại sợ rằng với sức lực của một tông thì không thể tự bảo vệ mình, nên mới âm thầm kéo bè kết phái, lập ra một cái "Tiên Minh" chẳng ra ngô chẳng ra khoai.

Lấy chữ "Tiên" làm danh, dã tâm quả thực không nhỏ. Đây rõ ràng là có ý muốn tranh giành một phen với ba tông bốn tộc đây mà.

Nhưng cũng thực sự là ngu ngốc.

Trên vị trí chủ tọa, Lâm gia gia chủ thản nhiên liếc nhìn lão, giọng điệu không chút gợn sóng: "Ngươi muốn giải thích thế nào?"

Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Lâm gia vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, nền tảng trăm năm vẫn còn đó, dù những năm gần đây có đi xuống nhưng vẫn giống như ba tộc kia, chẳng hề coi Tiên Môn Bách gia ra gì.

Nếu không phải vì không muốn làm lợi cho ba tộc và ba tông, Tiên Môn Đại Hội căn bản sẽ không được giao toàn quyền cho Bách gia tổ chức, và họ cũng chẳng có gan hay tư cách đứng đây chất vấn Lâm gia. Dẫu sao, nếu không có sự hỗ trợ của Lâm gia, các vị trưởng lão trong sảnh lúc này hẳn đang phải chen chúc trong khu nhà ở của đệ tử chứ không phải được nghỉ ngơi tại khách viện của Lâm gia thế này.

Lão đầu tóc trắng nghe ra sự hờ hững trong lời nói của Lâm gia gia chủ, tức đến đỏ mặt tía tai. Lão liếc mắt nhìn người ngồi ở phía dưới bên phải vị trí chủ tọa, thấy đối phương khẽ cử động tay, lập tức ánh mắt trở nên sắc lẹm, tiếp tục công kích Lâm gia.

Lộng Hoài buồn chán cúi đầu chỉnh đốn lại vạt áo màu hồng tím của mình, nhân tiện mượn đó để che đi cái ngáp dài, khóe mắt ứa ra chút nước mắt sinh lý, trong lòng cảm thấy thật nản.

Ba tộc có ý đánh nát Lâm gia nhưng không tự mình ra tay, lại để Bách gia làm con chim đầu đàn, muốn tọa sơn quan hổ đấu để hưởng lợi ngư ông. Bách gia cũng thật ngu, đến giờ vẫn không biết mình dựa hơi ai mới có tư cách ngồi ở đây. Thay vì giúp Lâm gia trấn an các tông môn khác, họ lại hợp tác với ba tộc để chèn ép Lâm gia.

Bọn họ không sợ Tiên Môn Đại Hội không thể tổ chức tiếp được nữa sao?

Lộng Hoài cảm thấy nực cười, chống cằm quan sát một lát rồi quay sang nhìn người bên cạnh.

Thẩm Chi Ngạn hoàn toàn không để tâm đến màn kịch trước mắt. Y vận một bộ y phục trắng thêu vân mây ẩn hiện, mái tóc đen được búi gọn trong ngọc quan, phong thái nghiêm cẩn không một vết gợn, thản nhiên ngồi ngay ngắn trước bàn án.

Lộng Hoài chiêm ngưỡng vẻ đẹp của Ngọc Trạch Tiên Tôn một lát, bỗng ánh mắt trở nên quái dị, nhanh chóng phát hiện ra điều bất thường.

Trên cổ của Ngọc Trạch Tiên Tôn sao lại có một vết hồng ngân?

Lộng Hoài ngớ người một thoáng. Với tư cách là đại trưởng lão của Hợp Hoan Tông, lại nhìn thấy vết đỏ ở vị trí như cổ, gã lập tức nghĩ xiên xẹo trong vòng một nốt nhạc.

Chẳng phải bảo là quân tử thanh cao sao? Tối qua lén lút sau lưng mình đi làm cái gì rồi?

Ánh mắt của Lộng Hoài quá kinh hãi và trực diện, Thẩm Chi Ngạn muốn phớt lờ cũng khó. Y nhàn nhạt quét mắt nhìn Lộng Hoài, cũng không đưa ra lời giải thích nào. Thực ra không chỉ mỗi Lộng Hoài, những người khác cũng để ý thấy vết tích trên cổ y, chỉ là do góc độ nhìn và vì nể sợ uy quyền của y nên trí tưởng tượng không bay xa đến thế mà thôi. Có điều, cổ vốn là điểm chí mạng, tu vi của Thẩm Chi Ngạn cao thâm như vậy, kẻ nào có thể tiếp cận được y mà gây thương tích chứ?

Trong đại sảnh, những luồng sóng ngầm cuộn trào, mỗi người đều mang một tâm tư riêng.

"Nhìn ngươi thế này... tối qua chiến huống có vẻ kịch liệt nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!