"Á á á—— Ký chủ tại sao lại đồng ý đến Ly Kiếm Tông cơ chứ, đó là một trong những đại tông môn của giới tu chân đấy." Hệ thống không thể ngờ cốt truyện lại phát triển theo hướng này, nó suy sụp gào khóc trong đầu Sở Tự.
"Hơn nữa ngài là Ma Tôn mà, trực tiếp ở ngay dưới mí mắt tiên môn thì thật sự không sao chứ?"
Sở Tự phiền không chịu nổi, thấp giọng quát mắng hệ thống: "Ngươi im miệng đi, sáng sớm ra đã ồn ào đến mức ta đau cả đầu."
"Việc này ta tự có tính toán."
Hắn ngước mắt nhìn quanh, rủ mắt động đậy ngón tay, chỉ cảm thấy mỏi nhừ vô lực.
Sau khi phong ấn tu vi, tốc độ hồi phục vết thương rất chậm, rõ ràng đã uống đan dược nhưng hiệu quả lại không mấy rõ rệt.
Ly Kiếm Tông cách biên giới Tiên
- Ma khá xa, cộng thêm một Sở Tự không thể tự lo liệu và một Vân Xác đang hôn mê bất tỉnh bên cạnh, dù có dùng truyền tống trận pháp thì cũng sợ cả hai không trụ vững, khiến thương thế chồng chất.
Thẩm Chi Ngạn chỉ đành tìm một hộ nông dân gần đó, đưa tiền rồi kéo Sở Tự cùng Vân Xác vào trong nghỉ ngơi vài ngày.
Vân Xác bị thương nặng hơn, chỉ là hắn đã quen với việc da thịt thô ráp, lại có tu vi hộ thân, sau khi uống đan dược và nghỉ ngơi một thời gian là có thể xuống đất đi lại được.
Vì thế trong phòng hiện giờ chỉ có mình Sở Tự.
"Hệ thống, ngươi có biết cơ duyên của Vân Xác nằm ở đâu không?" Sở Tự trầm tư hồi lâu rồi mới hỏi một câu như vậy.
Đã đến thì cứ yên vị, Sở Tự nhanh chóng chấp nhận tình cảnh trước mắt. Ma chướng nơi biên giới Ma vực có độc tính cực mạnh, người hễ tiến lại gần, ma chướng sẽ tranh nhau tràn vào cơ thể, độc khí công tâm.
Dù là tu vi Hợp Thể kỳ như Sở Tự cũng không dám tùy ý tiếp cận ma chướng, huống chi hiện giờ hắn chẳng khác nào phế nhân, ngồi dậy hay lấy gối kê lưng cũng thấy gian nan.
Đã vậy, chi bằng cứ ở lại giới tu chân để tự tính toán cho bản thân.
Nhưng hệ thống định sẵn sẽ khiến hắn thất vọng: "Không biết, chẳng phải ký chủ đã xem qua rồi sao? Ngài không nhớ à?"
Động tác của Sở Tự khựng lại, hồi tưởng lại nội dung trong nguyên tác, thứ tràn vào não bộ toàn là đủ loại ngược luyến tình thâm.
À, quên mất cái thứ nguyên tác này còn không đáng tin hơn cả hệ thống nữa. Trong đó rõ ràng không miêu tả kỹ càng, chỉ nhắc qua vài câu rồi thôi.
Sở Tự: "Ta quên rồi."
Thế là một người một máy rơi vào im lặng.
Sở Tự khó khăn xoa mặt, nói: "Thôi bỏ đi, chân ướt chân ráo đến đây, cứ đi theo người ta đã, đừng gây chuyện vội."
Giết người ngay dưới mí mắt sư tôn của người ta thì đúng là nằm mơ, huống chi hiện tại Sở Tự tự phong ấn tu vi, trong mắt người khác hắn còn chẳng bằng một đệ tử ngoại môn của Ly Kiếm Tông.
Thế là Sở Tự lập tức thuận theo dòng nước mà đổi mục tiêu, lúc này không còn nghĩ đến việc giết nhân vật chính nữa.
Trong nguyên tác có viết, đoạn đầu cốt truyện đều là ngược luyến giữa các nhân vật chính, đoạn sau Vân Xác chẳng biết có được đại cơ duyên gì mà tu vi thăng tiến vượt bậc, hoàn toàn áp chế Ngọc Trạch Tiên Tôn, muốn làm gì thì làm.
Nhưng nếu là Sở Tự tìm được phần cơ duyên này thì sao?
Chẳng phải lúc đó nhân vật chính muốn giết là giết sao?
yk:))) nghĩ cũng hay quá
Hệ thống đã nói không được can thiệp vào sự trưởng thành của nhân vật chính, chỉ cần Sở Tự "sống dai" là được, nhưng Sở Tự làm sao có thể an phận thủ thường. Cứ theo cái thiết lập thân phận mà Vân Xác ép cho hắn, đi theo bên cạnh Vân Xác, gặp được cơ duyên thì cướp lấy là xong.
Thu lại dòng suy nghĩ, Sở Tự lập tức dựng lên thiết lập nhân vật: "một tán tu không người che chở, trọng thương tại thân, tu vi thấp kém nhưng lòng dạ lương thiện" và "một thành chủ phản bội chạy trốn từ Ma vực, quanh năm ở vị trí cao nên tính tình kiêu ngạo bất tuân".
Hắn xưa nay vốn là kẻ biết tùy cơ ứng biến, ở trong bất kỳ môi trường nào cũng có thể sống như cá gặp nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!