Lâm phủ được xây dựng trên con phố dưới chân núi Phù Hạn, thuộc phố Đông của Nam Thành. Trước cửa xe ngựa tấp nập, người qua lại nườm nượp. Phủ đệ to lớn chiếm diện tích cực rộng, trong phủ tôi tớ không đếm xuể.
Các quý nhân ở Nam Thành rất nể mặt Lâm Diệp, đại đa số đều đã tề tựu đông đủ trong phủ.
Nếu là trước kia, Lâm gia sẽ không yến mời tu sĩ, mà nếu có mời cũng chỉ mời tu sĩ của Nam Thành.
Nhưng hôm nay thì khác, Lâm gia không chỉ mời tu sĩ Nam Thành, mà phần lớn còn mời cả Tam tông, Tam tộc và Bách gia đang có mặt tại châu Nam Thành để tham gia Tiên Môn đại hội.
Sở Tự và Vân Xác vốn định dịch dung thay tên đổi họ, bịa ra một thân phận rồi dùng bức thiệp mời kia lẻn vào Lâm phủ. Thấy cảnh này, cả hai liền nghênh ngang đi thẳng vào trong.
Yến tiệc đa phần do phu nhân trong phủ phụ trách tổ chức, mời phu nhân tiểu thư các nhà đến tham dự. Tuy nói là vì tiết Thất Tịch, nhưng ai cũng ngầm hiểu, tổ chức tiệc tùng phần lớn là để bám víu quyền quý, lót đường cho bản thân.
Thế nhưng buổi tiệc lần này dường như có chút khác biệt. Các thế gia quý tộc phàm trần vốn kiêng kị nhất là chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, ngay cả trong những ngày se duyên như Thất Tịch cũng phải tránh hiềm nghi.
Vậy mà Lâm gia lại không chia tiệc nam nữ riêng biệt, mà tổ chức trực tiếp giữa khu vườn rộng lớn đang kỳ hoa nở rộ.
Cũng may Lâm gia rốt cuộc vẫn nghĩ đến các quý nhân, bèn chia ra hai dãy ghế trái phải để nam nữ ngồi riêng.
Đôi mắt cáo của Sở Tự âm thầm đảo quanh một vòng. Khi nhìn thấy người nam nhân có cử chỉ cao quý, vận y phục trắng thêu vân chìm, tựa như đóa tuyết liên trên đỉnh núi tuyết nghìn năm, đôi mắt hắn khẽ sáng lên.
Ngay sau đó, hắn chẳng nói chẳng rằng mà ngồi ngay vào chỗ cạnh người nọ.
Vân Xác đứng bên cạnh nhíu mày, sắc mặt hơi trầm xuống. Do dự nửa ngày, gã vẫn đi cùng tới hành lễ vấn an: "Sư tôn."
Sở Tự lại chẳng màng những thứ đó, chỉ cười híp mắt nghiêng đầu: "Đã nhiều ngày không gặp, sư tôn, đệ tử nhớ người lắm đấy."
Thẩm Chi Ngạn đặt chén trà trước mặt xuống, nghe vậy thần tình vẫn tự nhiên như thường, chỉ liếc xéo Sở Tự một cái, âm thầm đánh giá hắn từ trên xuống dưới một lượt, sau đó bất động thanh sắc dời mắt đi, nhàn nhạt gật đầu.
Trái lại, Lộng Hoài ngồi bên cạnh nghe xong thì bị sặc mấy tiếng. Y giơ tay vuốt ngực, đôi lông mày phong tình không giảm, nhưng ánh mắt nhìn Sở Tự và Thẩm Chi Ngạn lại tràn đầy kinh hãi.
Còn có cả sự hưng phấn và thú vị.
Trong tu chân giới, chuyện sư đồ luyến vốn hiếm thấy, nhưng không phải là không có.
Riêng Hợp Hoan Tông thôi đã có cả nắm rồi.
Lộng Hoài nén nụ cười nơi khóe môi, mắt cong cong, giơ tay kéo kéo ống tay áo của Thẩm Chi Ngạn: "Không nhìn ra nha, Ngọc Trạch, hóa ra ngươi thích kiểu này? Thảo nào bao nhiêu năm qua vô dục vô tình, thì ra là kim ốc tàng kiều?"
Sở Tự nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên bàn tay đang túm lấy tay áo Thẩm Chi Ngạn kia, nụ cười trên mặt không đổi nhưng ánh mắt lại tối sầm.
Thẩm Chi Ngạn nhíu mày, nhìn Lộng Hoài bằng ánh mắt cảnh cáo, trực tiếp rút tay áo ra.
Lộng Hoài chẳng hề tức giận, chống cằm cảm thán: "Với dung mạo này của đệ tử ngươi, cộng thêm cái miệng không sợ chết kia, thật sự nên là đệ tử của Hợp Hoan Tông mới đúng."
Loại đệ tử thế này, có thực lực, có thủ đoạn, lại còn không sợ chết, muốn hạ gục một người chẳng phải là dễ như trở bàn tay sao?
Thật là đáng tiếc, đi nhầm đường rồi, lại đi theo cái gã kiếm tu khúc gỗ như Ngọc Trạch.
Lộng Hoài thở dài đầy tiếc nuối.
Hợp Hoan Tông?
Sở Tự nhướng mày, cuối cùng cũng cho Lộng Hoài một ánh nhìn chính diện, chủ yếu là vì tò mò.
Nhưng khi đối diện với ánh mắt dính dấp của Lộng Hoài, hắn khựng lại, cố nhịn một thân nổi da gà, lẳng lặng dời mắt, quay sang quấn lấy Thẩm Chi Ngạn.
"Sư tôn sao lại đến đây? Chẳng phải lúc này người nên ở Lâm gia sao?"
Thẩm Chi Ngạn hơi nghiêng người về phía trước: "Thịnh tình của Lâm gia khó lòng khước từ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!