Chuyện Huyện lệnh nạp thiếp chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, dù là Sở Tự hay Vân Xác đều không quá bận tâm.
Cho đến vài ngày sau, từ trong Huyện lệnh phủ truyền ra hung tin về cái chết của lão Huyện lệnh.
Tin tức trong nháy mắt lan truyền khắp Nam Thành, bách tính sau cơn kinh ngạc đều cảm thấy lão chết đáng đời.
"Trời xanh có mắt, lão rốt cuộc cũng chết rồi."
"Đây chính là báo ứng, lúc sống làm tận chuyện xấu, về già chẳng phải liệt giường trong tuyệt vọng chờ chết sao?"
"Người đang làm, trời đang nhìn, thiện ác cuối cùng cũng có báo, thiên đạo vốn xoay vần."
Cũng có người không đồng tình: "Ta thấy chưa chắc. Lão ta số tốt, sống đến tuổi cổ hy (70 tuổi), đã là điều người thường không dám cầu. Ngồi ghế Huyện lệnh hai mươi năm, phúc nào mà chưa hưởng? Cửa tử này chẳng qua là mệnh của mỗi người thôi."
Nói như vậy, mọi người ngẩn ra, ngẫm kỹ lại thì đúng là thế thật.
"Phì, đồ súc sinh già, thật là hời cho lão quá!"
Chức vị Huyện lệnh không nhỏ, lại có qua lại với Thành chủ phủ, thế nên tang lễ của lão Huyện lệnh chắc chắn phải tổ chức linh đình.
Huyện lệnh phủ những ngày này cửa nẻo như đi chợ, trong phủ tiếng khóc tang không dứt, nhiều vị đạt quan quý nhân ra vào, tiểu sai tỳ nữ đều cúi đầu, bước chân vội vã.
Nhờ vào đường dây của Thành chủ phủ, biết được dạo gần đây tu sĩ tụ hội về Nam Thành Châu rất đông, Huyện lệnh phủ bèn tự ý mời đệ tử các tông môn đến dự tang lễ, tư tâm muốn dựa dẫm vào tu sĩ để nhận được sự che chở.
Sở Tự đứng trước đại môn hùng vĩ tráng lệ, nhìn những dải lụa trắng treo trên cửa, nhìn đám quý nhân mắt không liếc ngang dọc đi vào phủ, hắn rủ mắt, nhẹ nhàng phủi vạt áo, cất bước đi vào.
Huyện lệnh phủ là kiểu thâm trạch đại viện, nơi nơi chạm xà vẽ cột.
Sở Tự đi theo tiểu sai một lúc lâu vẫn chưa tới chủ viện, hắn nhìn quanh bốn phía, những bức tường cao dán gạch gốm xanh bao quanh một khu vườn nhạt màu, trên hành lang cạnh vườn, tiểu sai tỳ nữ qua lại hối hả.
Ngoài ra, một đống đá cuội vây quanh tạo thành một cái ao nhỏ, trong ao cỏ nước mọc um tùm, dày đặc, quấn quýt không rời, lớp rêu xanh bên cạnh tích tụ dày cộm, dính dấp buồn nôn.
Phía cuối hành lang khói sương mờ mịt, không nhìn rõ tình cảnh bên trong.
Đi được một lát, Sở Tự như cảm nhận được điều gì, chậm rãi dừng bước, ngước mắt nhìn qua bức tường cao dày, hướng về phía một góc mái hiên nhô ra xa xa.
"Tiên nhân?"
Tiểu sai thấy Sở Tự không đi tiếp, đáy mắt đầy vẻ nghi hoặc, nhưng vì thân phận tu sĩ của hắn, chủ nhà gặp cũng phải khách khí ba phần, gã không dám thúc giục, đành dừng lại bên hành lang nhìn hắn.
Sở Tự nhếch môi cười, nghiêng đầu, giọng đầy tò mò hỏi: "Chỗ kia tại sao không treo lụa trắng?"
Tiểu sai ngẩn ra, không ngờ Sở Tự lại hỏi như vậy, gã lộ vẻ khó xử, gượng cười: "Xin tiên nhân đừng trách, nô tài không biết."
Sở Tự ôn tồn nói: "Vậy là tại hạ thất lễ rồi."
Tiểu sai nghe vậy, tim mới hạ xuống, thở phào một hơi, mặt cung kính cười nói: "Tiên nhân khách khí rồi. Chủ viện sắp tới rồi, mời tiên nhân dời bước đi theo nô."
Gã ngẩng đầu, không kịp đề phòng liền chạm phải ánh mắt của Sở Tự, lập tức cả người cứng đờ, vẻ mặt ngây dại vô thần.
Sở Tự cười khẽ, trong mắt lướt qua một tia đỏ sẫm, giọng hắn rất nhẹ, mang theo sự mê hoặc nồng đậm: "Nào, trả lời ta, đằng đó có cái gì?"
Tiểu sai ngây ngốc trả lời: "Cái gì cũng không có."
"Hửm?" Sở Tự ngạc nhiên, từ khi bước vào vườn hoa hắn đã lờ mờ nhận ra có điểm không đúng, trong vườn thoang thoảng tử khí âm u, còn có yêu khí mỏng manh đến mức khó nhận ra.
Sở Tự quanh năm lăn lộn trong những trận chém giết ở Ma vực, nên rất quen thuộc với tử khí.
Trong một phủ đệ nhỏ bé mà tử khí và yêu khí cùng tồn tại, rốt cuộc đã làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!