Chương 24: Nam Thành Dị Sự 2

Cả đêm ròng, Sở Tự ngủ rất ngon giấc.

Đón ánh nắng ban mai vừa ló dạng ở phía Đông, đám người trong khách trạm cũng lần lượt tỉnh giấc giữa buổi sớm tinh khôi. Phố xá bắt đầu tấp nập khách bộ hành, trong các ngõ lớn lối nhỏ, tiếng rao hàng của những tiểu thương ven đường vang lên lảnh lót.

Người qua kẻ lại, hy hỷ nhộn nhịp, phồn hoa vô cùng.

Nam Thành nằm rất gần Đoan Tận hải vực, địa phương này lại nhiều mưa. Mỗi khi bão lớn kéo về, sóng triều từ biển Đoan Tận lại vỗ thẳng vào trước thành. Để đảm bảo an nguy cho bách tính, bên trong Nam Thành đã xây dựng một con sông hộ thành đâm xuyên qua toàn bộ thành phố, thông thẳng ra biển Đoan Tận.

Đây là lần đầu tiên sau trăm năm Sở Tự được thấy khói lửa nhân gian. Bất kể nam nữ già trẻ, gương mặt ai nấy đều tràn đầy nụ cười thuần khiết, đôi mắt rạng rỡ sinh huy.

Hắn cảm thấy thú vị, đối với những sạp đồ ăn vặt trên phố lại càng hiếu kỳ hơn. Đi hết một con phố dài, số lần hắn ngoái đầu nhìn lại không dưới trăm lần.

Điểm cuối của con sông hộ thành trong nội thành là những dãy gác mái san sát nhau xếp thành hình bán nguyệt. Trên con phố rộng thênh thang lát những phiến đá sạch sẽ, vây quanh một hồ nước nối liền với biển Đoan Tận ở giữa.

Lúc này đã là cuối hạ, nước trong hồ trong vắt, cá chép nhảy múa đùa nghịch, những tán lá sen rộng lớn phủ kín mặt nước, vài đóa sen hồng hé đầu ra khỏi lá, rung rinh đưa đẩy trong gió.

Bóng người chập chờn, tiếng người huyên náo.

Khóe mắt Sở Tự mang theo ý cười, thu hết thảy vào tầm mắt. Đôi nhãn mâu của hắn sâu thẳm tối tăm, mang theo ý vị không rõ ràng.

Lần đầu đến nhân gian, hắn tỏ ra khá thong dong, ra tay lại hào phóng. Chỉ trong một buổi sáng đã dạo nát cả con phố dài, hễ nhìn trúng thứ gì là mua thứ đó, đa phần là mấy món đồ chơi nhỏ thú vị hoặc đồ ăn vặt.

Lại một lần nữa nhận lấy con chuồn chuồn tre hình thù kỳ quái từ tay Sở Tự, nhìn lại đống đồ ăn vặt trong tay mình, gân xanh trên thái dương Vân Xác giật liên hồi. Y muốn giơ tay xoa xoa cái trán đang đau nhức, nhưng vừa mới động đậy đã phát hiện tay mình chẳng còn chỗ trống.

Cả hai tay y đều đang xách đủ loại thứ kỳ quái.

Vân Xác nhịn không được nữa: "Đủ rồi, Sở Tự! Ngươi thật sự coi đây là đi chơi đấy à? Đệ tử các tông môn khác đã bắt đầu thăm dò dị sự rồi, chỉ có ngươi là vẫn còn nhởn nhơ tự tại."

Sở Tự đang nghiêng người quay lưng về phía Vân Xác để mặc cả với chủ sạp, nghe vậy liền cười xoay người lại: "Đừng giận mà, vất vả lắm mới tới phàm trần một chuyến, cứ coi như đi chơi thì đã sao?"

"Hơn nữa chỉ là thăm dò dị sự thôi mà, Vân sư huynh thực lực bất phàm, hỏa nhãn kim tinh, chắc chắn sẽ không để chuyện này vào mắt."

Nói đoạn, hắn đặt linh thạch xuống, phớt lờ ánh mắt phức tạp của Vân Xác, xách theo món đồ chơi kỳ lạ mới mua rời đi, chẳng thèm để ý đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của chủ sạp.

Dáng người Sở Tự cao ráo, mái tóc đen được buộc cao sau gáy, dải lụa mềm mại thắt dưới ngọc quan, khẽ đung đưa theo từng nhịp bước.

Thiếu niên diện một bộ hắc y gọn gàng, bên trên thêu vân văn chìm, khiêm nhường nhưng không giấu nổi vẻ quý khí. Lúc này, hắn đang cầm một con ngựa gỗ chân ngắn có chất liệu thô ráp, đôi lông mày rủ xuống, bên môi hiện rõ ý cười như không cười.

Thấy hắn như vậy, lại ra tay rộng rãi, chủ sạp chỉ nghĩ đây là vị quý công tử nhà nào đó tới du ngoạn, chắc chắn là không coi linh thạch cực phẩm ra gì, tiêu tiền như nước chảy, thế là chủ sạp lẳng lặng ngậm miệng.

Vân Xác nhìn mà khóe mắt giật giật: "Đó là một viên linh thạch thượng phẩm đấy."

Sở Tự phất phất tay, vẻ mặt không quan tâm: "Thì đã sao? Thứ đó với ta vô dụng."

Đối với những thứ không có ích cho mình, hắn chưa bao giờ nhìn tới lần thứ hai.

Nói đi cũng phải nói lại, số linh thạch này là phần thưởng phát xuống từ Vấn Kinh Các sau khi hoàn thành nhiệm vụ Vong Ưu Linh lần trước.

Nói chính xác hơn, đó là công lao của Vân Xác và người nhà họ Lâm.

Sở Tự và Lâm Ngung chỉ là đi theo cho đủ quân số thôi.

Khi Sở Tự mới đến Ly Kiếm Tông, hắn từng nghĩ liệu linh thạch dùng để tu luyện của giới tu chân có tác dụng với mình không, nhưng hắn không biết cách nào để có được linh thạch.

Vừa vặn lúc đó học đường đệ tử giao nhiệm vụ Vong Ưu Linh, coi như dâng gối cho hắn ngủ.

Kết quả là Sở Tự cầm linh thạch thử vài lần, đều không thể mượn linh thạch để tu luyện, tinh tiến tu vi như các tu sĩ khác.

Kể từ đó, hắn vứt sạch linh thạch vào góc không gian để chúng đóng bụi, không thèm liếc mắt lấy một cái. Cho đến chuyến đi tới Nam Thành Châu lần này, chúng mới có đất dụng võ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!