Tiểu Trung Châu và Nam Thành Châu một Nam một Bắc, mỗi bên một phương, đường xá xa xôi.
Thế nhưng chỉ cần ngồi trên phi chu không tới nửa ngày, đã vào đến địa giới của Nam Thành Châu.
Khác với Tiểu Trung Châu, Nam Thành Châu có nhiều hồ và sông ngòi, không có những đỉnh núi cao chọc trời, không có sương mù bao phủ quanh năm, cũng không có những tán cây rậm rạp thành rừng.
Dù vậy, thời tiết ở đây cũng giống như Tiểu Trung Châu, quanh năm mưa nhiều, nhiệt độ thậm chí còn thấp hơn một chút.
Nam Thành Châu tuy là vùng đất tiên môn do Lâm gia đứng đầu, nhưng cũng có thành quách của phàm nhân, dân cư đông đúc, tu sĩ và phàm nhân cùng chung sống hòa thuận.
Tu sĩ lấy việc bảo vệ bách tính trong thành, trảm yêu trừ ma làm nhiệm vụ của mình, được phàm nhân kính trọng sùng bái. Phàm nhân đời đời sống ở đây, bình an thuận lợi, đối nhân xử thế nhiệt tình hiếu khách.
Tiểu Trung Châu cũng có thành phàm nhân, nhưng Sở Tự chưa bao giờ rời khỏi Ly Kiếm Tông, nơi xa nhất cũng chỉ là dạo quanh một vòng trong mười hai dãy núi, những người hắn gặp đều là tu sĩ thanh cao hoặc ma đầu khát máu, chưa bao giờ thấy phàm nhân cổ đại trông như thế nào.
Chính vì thế, khi đứng trên phi chu nhìn xuống những người dân nhỏ bé như kiến và những làn khói xanh lượn lờ bay lên từ những mái nhà, trong mắt hắn tràn đầy sự mới lạ.
Lâm gia không giống như Ly Kiếm Tông mở núi lập tông, cách biệt hồng trần, mà lại ẩn mình trong dân gian, tọa lạc tại Nam Thành gần biển.
Nghe nói vùng biển Đoan Tận và Lâm gia chỉ cách nhau một tòa thành, chắc hẳn chính là Nam Thành rồi.
Phi chu dừng lại vững vàng bên ngoài thành Nam Thành. Trong thành phần lớn là lê dân bách tính không có tu vi, để tránh làm kinh động quá mức đến người dân, vả lại thân tàu phi chu cực lớn, nên đành phải dừng ở ngoại thành.
Các đệ tử vừa nói vừa cười lần lượt xuống thuyền, trong lúc đó không ngừng nhìn quanh, thần sắc tò mò lại hưng phấn.
Đại hội tiên môn lần này không phải do Lâm gia phụ trách, nhưng lại định ra tại Nam Thành Châu. Với tư cách là chủ gia tiên môn ở đây, Lâm gia cũng tận tình đón tiếp, cùng với Bách gia phái đệ tử ra tiếp đón đệ tử các tông môn.
Trước khi đến, Sở Tự đã thăm dò thứ tự thi đấu của các kỳ đại hội trước. Vốn dĩ chỉ thiết lập hai cửa ải — đệ tử các tông môn thi đấu tỷ thí và vào bí cảnh thám hiểm tìm cơ duyên, hiện tại theo yêu cầu của Lâm gia, lại thêm một vòng nữa.
Nếu như giống như trước đây, các đệ tử đã sớm tiến lên nộp ngọc bài thân phận, bước vào giai đoạn rút thăm lấy số, nhưng hiện giờ đệ tử Lâm gia và Bách gia đang đứng trang nghiêm đón tiếp mọi người, không có ý định tiến lên đòi ngọc bài thân phận.
Các đệ tử thì thầm bàn tán, đi thành nhóm ba nhóm năm vào thành Nam Thành.
Sở Tự nghi hoặc.
"Đại hội thi đấu lần này có chút điều chỉnh." Vân Xác đi tới từ phía sau hắn, liếc xéo hắn một cái, rồi vượt qua Sở Tự đi thẳng vào thành.
Giọng nói của y truyền lại từ xa: "Trước khi tỷ thí, phải giải quyết xong dị sự ở Nam Thành, mới có tư cách rút thăm tham gia đại hội tiên môn."
Sở Tự chớp mắt, cười khẩy định nhấc chân đi theo, lúc này một con tín điệp tỏa ra ánh sáng nhạt, vỗ cánh bay tới, lượn quanh Sở Tự hai vòng, cuối cùng như đã bay mệt, đậu xuống vai hắn.
Sở Tự lấy tín điệp ra mở xem, mấy chữ trên đó dần hiện rõ, tụ thành một câu: Nam Thành dị sự, đại hội tiên môn, mọi việc phải cẩn thận.
Ngắn gọn súc tích.
Giống như phong cách của Thẩm Chi Ngạn.
Sở Tự kẹp một góc tờ giấy thư, khóe môi khẽ cong lên. Hắn rũ tờ giấy, ngước mắt nhìn ngược sáng về phía phi chu cao tựa thành tường, tuy không thấy bóng dáng của Thẩm Chi Ngạn, nhưng tâm trạng Sở Tự vẫn rất tốt, sau khi thu lại tờ giấy liền nghêu ngao hát nhỏ đi vào thành.
Bỏ mặc ánh mắt dò xét phức tạp của Vân Xác.
Thẩm Chi Ngạn đại diện cho Ly Kiếm Tông đến dự đại hội tiên môn, tự nhiên không cần giống như đám đệ tử phải dừng lại ở cổng thành. Các trưởng lão của các tông môn theo chân đệ tử Lâm gia đón khách cùng tiến vào trạch đệ chính của Lâm gia.
"Các vị trưởng lão, mời đi hướng này."
Tuy là đại hội do Bách gia tổ chức, nhưng vòng đầu tiên ở Nam Thành, mà Bách gia vốn được xây dựng từ sự liên minh của nhiều tông môn nhỏ, không có nền tảng thâm hậu như Lâm gia, không thể đưa ra cung điện hay phòng khách để tiếp đãi trưởng lão các tông.
Vì thế cuối cùng vẫn do Lâm gia ra mặt.
Trạch đệ chính của Lâm gia mang nét cổ kính, dọc đường đi chạm xà vẽ cột, đình đài lầu các, sơn thủy hữu tình, hòn non bộ hồ nước, thứ gì cũng có, đẹp không sao xiết.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!