Chương 20: Huyễn Châu

Suốt mấy ngày liền, Sở Tự đều an phận ở lại trên Lăng Vân Phong. Hắn bị ép đến chủ điện Nguyệt Hoa Điện, một tay chống cằm, nghe Thẩm Chi Ngạn kề sát bên tai thấp giọng giảng bài.

Thế nhưng Sở Tự vốn là người của Ma giới, phương thức tu luyện có chút khác biệt so với tu chân giới. Cho dù hắn có nghe lọt tai thì cũng chẳng hiểu nổi, càng không làm theo được. Thế nên lần nào ngồi đối diện với Thẩm Chi Ngạn chưa được bao lâu, hắn đã chán đến mức nhìn đông ngó tây, thậm chí là ngủ gà ngủ gật.

Cộp.

Chẳng biết là lần thứ bao nhiêu Sở Tự chống tay để đầu nghiêng ngả, cuối cùng cái đầu gật mạnh một cái, lảo đảo tỉnh giấc sau cơn mơ màng. Thẩm Chi Ngạn gõ nhẹ lên mặt bàn, nhìn ánh mắt Sở Tự từ mịt mờ dần trở nên tỉnh táo.

Thẩm Chi Ngạn: "Người tu tiên, trước tiên phải dẫn khí vào cơ thể, sau đó tụ linh, khai thông kinh mạch toàn thân, tích trữ linh khí tại đan điền."

"Những điều này các trưởng lão ở học đường đều đã giảng qua." Ánh mắt Thẩm Chi Ngạn không nóng không lạnh, "Gia nhập Ly Kiếm Tông đã mấy tháng rồi, ngươi có chỗ nào không hiểu sao?"

Sở Tự giật giật khóe miệng, chỉnh lại chiếc phát quán bị ngủ lệch, đưa tay che miệng ngáp một cái.

Thiếu niên vốn dĩ đang tuổi hăng hái, ngoại trừ mấy ngày bệnh nhược ra thì hầu như lúc nào cũng chân chạy không nghỉ xuống dưới núi.

Giờ đây bị nhốt ở Nguyệt Hoa Điện, thần sắc hắn uể oải thấy rõ. Đuôi mắt hắn hơi ửng hồng, trong mắt còn vương chút nước, lúc này đang bất lực chống cằm lên.

Mấy hôm trước còn mạnh miệng bảo sẽ không bao giờ đến Nguyệt Hoa Điện nữa, kết quả giờ đây bị vả mặt bôm bốp, khiến Sở Tự chẳng còn chút tính khí nào.

Dù sao Thẩm Chi Ngạn cũng nghĩ đến chức trách làm sư tôn của mình. Gần đây trong Ly Kiếm Tông có rất nhiều lời đồn đại về tên đệ tử phế vật Sở Tự, hầu như bay rợp trời, ai ai cũng có nghe qua.

Thế là Thẩm Chi Ngạn xách cổ tên tiểu đệ tử "bùn nhão không trát nổi tường" này từ điện phụ qua đây. Trong Nguyệt Hoa Điện vốn dĩ bài trí đơn giản, nay cũng đã kê thêm giá sách, nhưng bên trên không đặt công pháp cao giai mà toàn là những thứ căn bản nhất, nhìn qua là biết chuẩn bị cho ai.

Khốn nỗi Sở Tự chẳng có chút tự giác nào. Thiên hạ kiếm tôn truyền thụ là cơ hội hiếm có mà người khác cầu cũng không được, vậy mà hắn cứ hễ Thẩm Chi Ngạn giảng giải là lại thích đánh trống lảng.

"Mấy thứ này đệ tử đều hiểu, chỉ là tư chất của đệ tử thực sự quá kém cỏi." Sở Tự cười hì hì nói, tay không để lại dấu vết mà lật trang cuốn sách trên bàn.

Hắn lén liếc nhìn Thẩm Chi Ngạn, lật sách đến đúng trang mà y đang giảng, sau đó ngồi ngay ngắn lại, ra bộ dáng một trò ngoan.

Thẩm Chi Ngạn im lặng.

Đây là khiếm khuyết bẩm sinh, không thể cưỡng cầu.

Y khẽ đặt cuốn sách xuống, chưa kịp mở lời thì Sở Tự đã kịp thời ngắt lời, giọng điệu đầy vẻ tò mò.

"Ưm, sư tôn, trước đây đệ tử có được một vật, bên trên tỏa ra ánh sáng lung linh, điêu khắc hoa văn tinh xảo, trông cũng khá đẹp mắt." Sở Tự chợt nhớ tới viên hạt lưu ly thu được ở Thập Nhị Sơn Mạch.

Hắn vốn không biết nhiều về những bảo vật kỳ quái ở tu chân giới, mà Thẩm Chi Ngạn đường đường là Tiên Tôn, thứ tốt gì mà chưa từng thấy, thế là Sở Tự trực tiếp lấy nó ra.

Đã lâu lắm rồi Thẩm Chi Ngạn mới cảm thấy đau đầu như vậy.

Sở Tự không giống với bất kỳ đệ tử nào trong Ly Kiếm Tông. Hắn lúc nào cũng mang bộ dạng cười hì hì, cơ thể không bằng người thường, tóm lại một câu là: rất giỏi diễn kịch.

"Ngươi lấy thứ này từ đâu ra?" Thẩm Chi Ngạn bình thản quan sát một hồi rồi ngước mắt nhìn Sở Tự.

Sở Tự nghiêng đầu cười, chỉ hỏi: "Sư tôn có biết đây là thứ gì không?"

Thẩm Chi Ngạn cầm lấy, rũ mắt, hàng mi dài và dày như lông cánh quạ: "Huyễn Châu. Dùng để tạo ra huyễn cảnh, đối với người thường thì vô dụng, nhưng đối với tu sĩ chuyên tu thần thức và huyễn cảnh thì lại có ích lợi rất lớn, có tác dụng ôn dưỡng thần thức."

Nghe xong lời của Thẩm Chi Ngạn, ánh mắt Sở Tự âm thầm sáng lên, không ngờ cái món đồ nhỏ này lại có công dụng đó.

"Lấy từ chỗ ai?"

Thẩm Chi Ngạn nói chuyện trước giờ luôn chừa cho người ta một con đường lùi, không làm ai phải khó xử.

Sở Tự nghĩ nếu là Vân Xác hỏi, chắc chắn gã sẽ trưng ra vẻ mặt khinh bỉ mà hỏi rằng: Ngươi lừa của ai đấy?

Hắn cười khẩy: "Sư tôn nói vậy là không tin tưởng nhân phẩm của đệ tử sao?" Hắn lấy ngón trỏ chọc chọc vào viên châu, dứt khoát đẩy tội, "Là Vân sư huynh mang từ Thập Nhị Sơn Mạch về, thứ này đối với sư huynh vô dụng nên huynh ấy tùy tay ném cho đệ thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!