Ba ngày sau, buổi tế điển diễn ra như đã hẹn.
Các ma thị của Vô Vọng Thành xếp hàng chỉnh tề bên ngoài cổng thành, cung kính nghênh đón các thành chủ đích thân đến dự lễ.
Sở Tự đứng trên tường thành, mái tóc mềm mại của hắn được buộc lại đơn giản. Hắn vận một bộ trường bào màu đen, bên ngoài thêu những đường vân kim sắc sẫm màu, mang vẻ cổ xưa và bí ẩn.
"Ma chủ, toàn bộ thành chủ đã vào thành và đang tiến về phía tế đàn." Một ma thị chạy lên tường thành thỉnh cầu: "Đại tế ty sai thuộc hạ tới mời ngài, tế điển đã đến lúc bắt đầu rồi ạ."
"Ta biết rồi." Sở Tự xua tay ra hiệu cho ma thị đi truyền lời lại cho đại tế ty.
Hắn đứng từ trên cao nhìn xuống, quan sát đám người lần lượt tiến vào Vô Vọng Thành. Nhìn một hồi lâu, hắn mới xoay người giơ tay lên, một chiếc mặt nạ bạc tinh xảo phủ lên khuôn mặt, vừa khít không một kẽ hở, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lẽo như đầm nước đóng băng.
—————
"Hiền đệ? Hê, đúng là đệ thật rồi! Nhiều năm không gặp, đệ ngày càng tuấn tú nha, ha ha ha."
"Đại ca quá khen, đã lâu không gặp, đại ca vẫn hào sảng như xưa."
"Ha ha ha, đợi tế điển này kết thúc, qua chỗ huynh làm vài chén nhé. Mấy hôm trước huynh đi ra ngoài, kiếm được mấy vò rượu ngon, đang tính xách qua cho đệ một vò đây."
"Đại ca đã nhiệt tình mời mọc, tiểu đệ cung kính không bằng tuân lệnh."
Một giọng nói âm dương quái khí chen ngang vào, phá hỏng bầu không khí:
"Mấy vò rượu đó có gì tốt chứ? Hắn đặt cái bẫy là ngươi nhảy vào luôn sao? Lòng người hiểm ác, thật sự đến chỗ hắn, e là ngươi chẳng còn mạng mà ra đâu."
"Ngươi có ý gì?!"
Bên cạnh tế đàn náo nhiệt chưa từng có. Những cặp huynh đệ thân thiết đã bắt đầu hàn huyên, nịnh nọt nhau; còn những kẻ như nước với lửa thì vẻ mặt đầy khinh miệt, châm chọc, hạ thấp đối phương xuống tận bùn đen.
Đối phương tức đến đỏ mặt tía tai, nhưng vì đây là Vô Vọng Thành nên họ không dám gây chuyện, chỉ đành lên tiếng đe dọa.
"Cung nghênh Ma chủ thân hành tới dự!"
Các ma thị canh giữ vòng ngoài mắt nhìn thẳng, phớt lờ những vụ xích mích giữa các thành chủ. Đột nhiên, tất cả ma thị đồng loạt cúi đầu, quỳ một chân xuống, đồng thanh hô vang.
Tiếng hô của các ma thị đều tăm tắp, át đi cả những âm thanh ồn ào trên tế đàn.
Mọi người ngoái nhìn, thấy Sở Tự nhấc chân bước lên bậc thang, đi ngang qua họ, từng bước một tiến lên tế đàn.
Các thành chủ lùi ra ngoài vài bước, đồng thời đeo vào chiếc mặt nạ bạc tinh xảo có kiểu dáng thống nhất.
Trên tế đàn, tất cả mọi người đều mặc trường bào đen thêu ám vân cổ kính, đeo mặt nạ giống hệt nhau, nhường ra một con đường. Ánh mắt họ dán chặt vào Sở Tự, khung cảnh vô cùng trang nghiêm và túc mục.
Khi Sở Tự đi ngang qua một người, hệ thống trong đầu hắn đột nhiên phát ra một chuỗi âm thanh tít tít tít.
Bước chân Sở Tự khựng lại, hắn hơi nghiêng đầu, liếc nhìn người đàn ông đang cúi đầu khom lưng cung kính bên cạnh. Hắn nhận ra ngay lập tức, đây chính là nhân vật chính của thế giới này, Vân Xác.
Có lẽ vì Sở Tự dừng lại hơi lâu, các thành chủ nghi hoặc, hoặc căng thẳng, hoặc không hiểu gì mà ngẩng đầu nhìn hắn, rồi lại nhìn sang người đàn ông bên cạnh.
Người nọ căng thẳng siết chặt một góc hắc bào, giây sau đã bị người bên cạnh kéo ra phía sau, che chắn đi.
"Bái kiến Ma chủ." Người đó bất động thanh sắc tiến lên một bước, chặn đứng ánh mắt dò xét của Sở Tự.
Sở Tự thu hồi tầm mắt, liếc nhìn người nọ một cái rồi mới tiếp tục bước lên tế đàn.
Tế điển rất đơn giản. Ma Vực sùng bái kẻ mạnh, cá lớn nuốt cá bé, hầu như chẳng có ai thực lòng tin vào quỷ thần, thái độ đối với tế điển cũng chỉ là có lệ.
Trăm năm trước thì có tin, nhưng hiện tại đến tham gia tế điển chỉ là để bày tỏ thái độ, thể hiện sự trung thành vĩnh viễn với Ma Vực và Ma chủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!