Chương 19: Mất mặt

Lúc này, trên bãi cỏ lộ thiên không một bóng người, chỉ có dưới tán cây râm mát là hai bóng người đang đứng thấp giọng trò chuyện.

Sở Tự buồn chán ngồi liệt trên băng ghế dài trong linh đình, nhìn đám tử đệ tam tộc đang chật vật rời khỏi sân khấu, nhất thời chẳng phân biệt nổi rốt cuộc bên nào thảm hại hơn.

Một lát sau, hắn ngửa đầu, lặng lẽ thở dài. Nghĩ lại những lời "đại nghịch bất đạo", dơ bẩn bậy bạ vừa thốt ra từ miệng mình, hắn tự giác thấy nếu Vân Xác có mặt tại hiện trường, chắc chắn sẽ vác đao chém bay đầu hắn.

Thật ra mấy chuyện này cũng chẳng là gì, Sở Tự có thể "khua môi múa mép" bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Khốn nỗi, chính chủ lại đứng ngay sau lưng, mà có lẽ còn nghe sạch sành sanh không sót một chữ, đó mới thực sự là mất mặt.

Mái tóc đen nhánh của hắn xõa xuống như thác đổ. Do động tác ngửa đầu tựa vào lan can gỗ của linh đình, những sợi tóc ấy thuận thế vương ra ngoài, che khuất đi vành tai đang đỏ ửng.

Nắng chiều tà nghiêng bóng, trong đình không còn mát mẻ như trước, nhưng nhờ những cây cổ thụ to lớn bao quanh che chắn, những đốm sáng lốm đốm vẫn xuyên qua kẽ lá rậm rạp hắt xuống.

Thẩm Chi Ngạn quay đầu lại, dừng bước cách linh đình vài bước chân.

Phía sau y, Chung Trưởng lão đã sớm không thấy tăm hơi.

Hệ thống: "Ký chủ, Thẩm Chi Ngạn đang đứng sau lưng ngài kìa."

Sở Tự: "Hửm?"

Hắn vốn dĩ định rút lui cùng đám tử đệ tam tộc, kết quả lại bị một câu "Đợi ta ở đây" của Thẩm Chi Ngạn đóng đinh tại chỗ.

Sở Tự là hạng người nào chứ, hắn tự mình lật sang trang mới cho chuyện vừa rồi. Nghe hệ thống nhắc nhở, hắn lập tức làm một cú bật dậy như cá chép văng mình, chống tay lên lan can gỗ, một chân gác trên ghế dài, đôi mắt hồ ly cong lại, cười hì hì nói: "Sư tôn."

Hắn nghiêng đầu nhìn ra sau lưng y, thần sắc đầy vẻ thắc mắc như một tiểu đệ tử bình thường: "Chung Trưởng lão đi rồi ạ?"

Giọng điệu của Thẩm Chi Ngạn bình thản: "Xuống đây."

Sở Tự lệch đầu cười rồi nhảy xuống khỏi đình, bước vài bước đến gần Thẩm Chi Ngạn: "Sư tôn sao lại tới học đường đệ tử ạ?" Thật ra hắn tò mò hơn là y đã tới từ lúc nào.

Dù sao hắn cũng đã chịu sự "chỉ dạy" của Ngọc Trạch Tiên Tôn hơn hai tháng trời, không biết y có nhìn thấy dáng vẻ oai hùng của hắn lúc nãy không.

"Sư tôn tới lúc nào vậy ạ?"

Thẩm Chi Ngạn: "Lúc ngươi nói đến việc 'lấy sắc thị người' ấy."

yk:))))))))))))))))))

Bước chân Sở Tự loạng choạng một cái: "..."

Sở Tự thành thục giở bài bán thảm: "Sư tôn, đệ tử biết sai rồi, xin sư tôn trách phạt." Hắn đưa tay kéo kéo vạt cẩm bào trắng tuyết của Thẩm Chi Ngạn, chớp chớp mắt, "Sư tôn đừng giận mà."

Thẩm Chi Ngạn không trả lời, rũ mắt nhìn cái "móng vuốt" trên ống tay áo mình một hồi, sau đó xoay người trở về Lăng Vân Phong. Khóe mắt Sở Tự giật giật, cúi đầu ngoan ngoãn đi theo y về Nguyệt Hoa Điện.

Trước Nguyệt Hoa Điện, Thẩm Chi Ngạn đi thẳng vào trong. Sở Tự dừng lại ở cửa điện, một tay che bớt ánh nắng chói chang, ngửa đầu quan sát điện thờ, hoàn toàn không có ý định bước vào.

Ngay khi hệ thống đang thắc mắc định lên tiếng hỏi, Sở Tự đã dứt khoát xoay mũi chân, đi về phía con đường nhỏ dẫn tới điện phụ.

Kết quả chưa đi được mấy bước, một giọng nói lạnh lẽo từ chủ điện truyền ra: "Vào đây."

Sở Tự: "..."

Bên trong điện, rèm đen đã được vén lên, trong phòng không có khói trầm nghi ngút, cửa sổ sạch sẽ sáng sủa, đến nỗi ngay khi vừa bước vào, Sở Tự đã nhìn rõ đôi lông mày nhạt của Thẩm Chi Ngạn, ánh mắt nhìn hắn không chút gợn sóng.

"Ta vậy mà không biết ngươi biết dùng kiếm từ lúc nào đấy?"

Rõ ràng trước đó hắn đã dùng cái cớ "không biết dùng kiếm" để chặn lời Thẩm Chi Ngạn, thế mà vừa quay lưng một cái, kiếm thuật đã múa đến mức bay rợp trời.

Sở Tự bỗng cảm thấy chột dạ vô cớ, hắn khẽ xoa đầu ngón tay, đưa tay lên sờ mũi: "Đệ tử... thật sự không biết mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!