Chương 14: Đối Kháng

"Ngươi vậy mà vẫn chưa đi?" Sở Tự kinh ngạc hỏi.

Vân Xác sa sầm mặt mày: "Ngươi có ý gì?"

Sở Tự vừa kéo bát qua, vừa cười nói: "Sư tôn vừa đi chưa được bao lâu, ngươi không bám theo đi, tới chỗ ta làm gì?"

Vân Xác cau mày trợn mắt, lạnh lùng giễu cợt: "Nhờ phúc của ngươi, giờ ta mà qua đó là để mang roi nhận tội chắc?"

Vân Xác: "Ngươi đang yên đang lành, đi xen vào chuyện Vong Ưu Linh đó làm gì? Đó là nhiệm vụ học đường đặc biệt bố trí cho đệ tử mới nhập môn, sẵn tiện cho bọn họ cơ hội đổi lấy linh thạch để thuận tiện tu luyện."

Đáy mắt hắn hiện rõ vẻ mỉa mai: "Ngươi đường đường là thành chủ, chỉ vì vạn viên linh thạch mà hạ mình đi hái cái thứ Vong Ưu Linh đó, là hết đường sống rồi nên phải đi tranh giành với bọn họ sao?"

Sở Tự chẳng có vẻ gì là nổi giận, hắn ung dung thong thả: "Chẳng phải vì bị nhốt trong tông môn chính phái này, thân không vật ngoài thân, lòng lại đầy sầu muộn hay sao?"

Vân Xác hiển nhiên là không tin, vẻ mặt viết rõ bốn chữ "ngươi bốc phét vừa thôi": "Thân không vật ngoài thân? Tu vi cả người ngươi đem cho chó ăn rồi à? Xuống núi thì thôi đi, chẳng lẽ còn yếu đến mức bị kẹt ở bên trong suốt ba ngày ba đêm?"

Sở Tự ngẩn ra một thoáng, không ngờ hắn và Lâm Ngung đã ở trong vòng nội vi của mười hai dãy núi suốt ba ngày ba đêm.

Hắn bất đắc dĩ cười: "Cho nên đây chẳng phải là bị ngươi lôi về rồi sao?"

Sở Tự đang nói về việc hắn giả vờ không chút sơ hở, bị Vân Xác lôi l*n đ*nh Lăng Vân , ném vào trong điện Nguyệt Hoa.

Vân Xác bị chặn họng, cũng không phản bác lại.

Hắn tiến lại gần Sở Tự, ánh mắt dừng lại một chút trên cái bát vẫn chưa được mang đi trên bàn thấp, đưa tay chạm nhẹ, móng tay nhạt màu chạm vào bát sứ, phát ra tiếng keng keng giòn tan.

Sở Tự liếc mắt nhìn, không nói lời nào.

Vân Xác lạnh lùng thốt: "Sở Tự, thủ đoạn của ngươi khá lắm."

Mới đến Ly Kiếm Tông chưa lâu đã dám nhảy nhót ngay dưới mí mắt của Ngọc Trạch Tiên Tôn, không những thế, còn mượn cớ bệnh tật yếu ớt, miệng đầy lời dối trá, lừa được Ngọc Trạch Tiên Tôn nảy sinh lòng thương hại với hắn.

Đây không chỉ là thủ đoạn giỏi, mà còn là gan to tày đình.

Trong mắt Vân Xác hiện lên tia đe dọa, giọng thấp xuống: "Ngươi không sợ sư tôn biết được thân phận của ngươi, sẽ chán ghét ngươi, đuổi tận giết tuyệt sao?"

Trong điện phút chốc tĩnh lặng không tiếng động, hai người, một kẻ đứng từ trên cao nhìn xuống như nắm chắc phần thắng, một kẻ ngồi đoan chính trên ghế, khẽ ngẩng đầu, mặt không cảm xúc.

Hù ——

Gió mạnh tràn vào điện Nguyệt Hoa, ngọn nến trên giá đèn sát tường bắt đầu lay động, lúc mờ lúc tỏ.

Pạch.

Cuối cùng vài ngọn nến tắt phụt, trong điện lại tối đi vài phần.

"Vân sư huynh, Chử sư huynh." Lúc này tiểu đạo đồng bước vào phòng hành lễ, phớt lờ bầu không khí giương cung bạt kiếm của hai người, trầm ổn nói, "Tiên tôn bảo đệ tử qua đây dọn dẹp."

Vân Xác khẽ nghiêng người tránh ra, Sở Tự cũng đậy nắp hộp thức ăn lại.

Tiểu đạo đồng tiến lên thu dọn đồ đạc rồi đi ngay.

Bên ngoài điện, rừng đào xanh tốt um tùm, trên lối nhỏ là những đốm sáng tối loang lổ, tiểu đạo đồng đi trên đường, một tay xách hộp thức ăn, một tay bưng bát sứ, đi đứng vô cùng vững vàng.

Bỗng nhiên một tiếng keng giòn tan vang lên, dưới ánh mắt kinh ngạc thất thố của tiểu đạo đồng, trên bát sứ đột ngột xuất hiện những vết nứt li ti, vết nứt trong nháy mắt lan khắp bát sứ, sau đó vỡ vụn, rơi vãi xuống đất.

Cậu ngẩn ngơ nhìn những mảnh vỡ dưới đất, hoàn hồn lại liền vội vàng ngồi xuống thu dọn.

Bên trong điện Nguyệt Hoa, một lúc sau Sở Tự mới nhếch môi cười: "Ta có gì mà phải sợ? Người nên sợ chẳng phải là ngươi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!