Khu chung cư Lâm Giang đều là mỗi tầng một thang, một hộ.
Ngày ấy Thẩm Hạc Xuyên chỉ lấp li. ếm đối phó Ngô Tuệ Lam, chưa từng nghĩ hôm nay bị lộ tẩy, còn để bà bắt được đôi dép gấu vàng Kiều Nhạc đi nữa.
Nhớ Kiều Nhạc bảo muốn mua một đôi giống thế, nếu biết trước hôm nay như này, biết thế đưa luôn cho cậu, đỡ rách việc.
Thẩm Hạc Xuyên biết dù mình giải thích thế nào thì Ngô Tuệ Lam nghe cũng không vào, chắc như đinh đóng cột anh đang có đối tượng hẹn hò, đã thế người ta còn là trai trẻ.
Đúng là Ngô Tuệ Lam không tin, thậm chí bà còn chẳng hiểu tại sao con trai mình cứ phủ nhận mãi.
Xã hội hiện tại đã hợp pháp hoá hôn nhân đồng tính, nhà họ tuy muốn ôm cháu trai, cháu gái, nhưng cũng không phải gia đình cổ hủ, khắt khe.
Hành vi của Thẩm Hạc Xuyên hiển nhiên là không muốn nghiêm túc với đối phương.
Nghĩ như vậy, bà dùng ánh mắt thất vọng nhìn con trai: "Con làm mẹ rất buồn, sao lại đùa giỡn tình cảm của người khác như vậy."
Thẩm Hạc Xuyên tự dưng lại đội nồi: "Con bảo rồi, con với cậu ấy không có quan hệ gì cả."
"Hay lắm!" Ngô Tuệ Lam nói: "Hớ rồi đúng không? Vừa nãy thì bảo không có người đó đâu! Giờ lại biến thành không có quan hệ với người ta, con thấy có hợp lý không?"
Thẩm Hạc Xuyên: "..." Nói nữa cũng bằng 0.
"Tự kiểm điểm bản thân đi, suy nghĩ cho kĩ rồi dẫn người về nhà ra mắt." Ngô Tuệ Lam nói xong những lời này liền bỏ đi.
Thẩm Hạc Xuyên nhìn cửa bị đóng cái "Rầm!", ánh mắt lại dừng trên đôi dép gấu dưới tủ giày.
Dẫn về ra mắt?
Ra mắt ai cơ? Kiều Nhạc sao?
Câu chuyện chẳng hiểu sao lại phát triển theo hướng lệch lạch đầy bất ngờ thế này.
Thẩm Hạc Xuyên không nhịn được tưởng tượng đến viễn cảnh ấy, tự nhiên lại hơi buồn cười, cứ cảm giác người lớn trong nhà sẽ rất thích Kiều Nhạc.
Rất ưa nhìn, lại lễ phép, còn biết phấn đấu.
Một chàng trai như thế, hẳn là mẫu hình ưa thích của các bậc phụ huynh.
?
Ý thức được bản thân đang suy nghĩ gì, Thẩm Hạc Xuyên phanh lại kịp thời, chỉ cúi mình thả lại cặp dép gấu vào tủ giày.
Rõ ràng là hành động vô cùng bình thường, nhưng dưới sự nhìn nhận không cần biết ngọn nguồn của mẹ mình, anh lại cứ có cảm giác giấu đầu lòi đuôi quanh quẩn..... Đúng là bị ma ám mà!
Thẩm Hạc Xuyên lắc đầu cho những suy nghĩ vớ vẩn bay đi, xoay người quay lại, cầm điện thoại liên tục reo inh ỏi trên đảo bếp: "Alo?"
Giọng Bùi Văn Kính ở bên kia điện thoại: "Ông đâu rồi? Sao vẫn chưa đến, hẹn 8 giờ cơ mà? Biết mấy giờ rồi không?"
Bùi Văn Kính khen có quán bar mới khai trương khá là ổn. Biết chắc gần đây anh phiền não vì trong nhà cứ giục kết hôn, cố ý hẹn mấy người bạn thân 8 giờ tối ở bar vui chơi quên sầu.
Thẩm Hạc Xuyên đã định lên đường rồi, chẳng ngờ lại bị quý bà Ngô úp sọt.
"Giờ đến đây."
Thẩm Hạc Xuyên cúp điện thoại, về phòng thay quần áo liền ra ngoài.
Tới điểm hẹn, Thẩm Hạc Xuyên đỗ xe rồi vào bar, đi theo phục vụ, xuyên qua lớp người tìm được đám Bùi Văn Kính.
Nay coi như họp hội kín, ngoài anh với Bùi Văn Kính thì chỉ có thêm 2 gương mặt thân quen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!