Chương 8: Người cô đơn.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dương Mục khiếp sợ nhìn Kiều Mãn, lại quay sang Kiều Nhạc, phát hiện ra hai người có phần giống nhau.

Nhưng mà nhìn Kiều Nhạc rất trẻ, sao lại có con lớn đến nhường này?!

Hắn vẫn không dám tin, ôm chút hi vọng mong manh hỏi Kiều Mãn: "Bạn nhỏ à, cháu gọi ai là bố hả?"

Tháng trước Dương Mục mới ghé Tiểu Chước Di Tình, lúc ấy Kiều Mãn vẫn ở quê với mợ, nên chưa từng gặp bé, cũng không biết Kiều Mãn là em trai của Kiều Nhạc.

Cơ hội tốt nhường này thì Kiều Nhạc sẽ không bỏ qua, lập tức tuyệt tình đánh gãy hi vọng của hắn: "Gọi tôi ạ, con của tôi."

Rồi nói với Kiều Mãn: "Bé cưng à, chào chú đi con."

Kiều Mãn vô cùng ăn ý: "Chào chú ạ! Con là Tiểu Mãn, năm nay 5 tuổi ạ!"

"5... 5 tuổi?" Dương Mục hốt hoảng nhìn Kiều Nhạc, vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng: "Nhưng trông em còn nhỏ lắm, sao con lại lớn thế?"

"Tôi?" Kiều Nhạc nói: "Tôi trông trẻ hơn tuổi, chứ sắp 30 rồi."

Dương Mục: "..."

Phương Gia Tự đứng ở quầy bar kịp thời giải cứu: "Tôi làm chứng đây là sự thật, tôi là chủ mà, sao dám thuê trẻ vị thành niên."

Chút hi vọng cuối cùng của Dương Mục đã bị dập tắt. Biểu cảm thay đổi liên tục như số lần tặng đoá hoa hồng. Cuối cùng cố tỏ ra mạnh mẽ, giữ nét đàn ông phong độ, nói: "Xin lỗi" với Kiều Nhạc rồi thất thiểu bỏ đi.

Người khuất bóng, Kiều Nhạc mới thở phào, giơ tay vỗ Kiều Mãn: "Bé yêu thông minh lắm!"

Kiều Nhạc hếch mặt cười hì hì: "Anh Gia Tự dạy em ạ!"

Nãy bé đang đọc truyện cổ tích trong phòng nghỉ, Phương Gia Tự đột nhiên đi vào, bảo anh bé đang gặp phiền phức, bị người ta quấy rối, muốn bé ra bảo vệ anh trai.

Kiều Mãn vừa nghe anh trai gặp rắc rối, chẳng nói nhiều lời liền bỏ quyển truyện xuống, đi ra.

Phiền đến mức nào mà bé con phải gọi anh trai là bố thì không hiểu cho lắm, nhưng anh Gia Tự bảo làm thế mới đuổi được người xấu.

Không ngờ đuổi được thật!

Kiều Nhạc chuyển sang Phương Gia Tự: "Cảm ơn anh."

Phương Gia Tự xua tay: "Mau làm việc đi."

"Em làm liền!" Kiều Nhạc lại khen Kiều Mãn: "Tiểu Mãn giỏi lắm! Về đọc sách tiếp đi em!"

"Vâng ạ!" Kiều Mãn gật đầu, bò xuống ghế, nhảy nhót về lại phòng nghỉ.

Tuy có chút rắc rối, nhưng công việc cả ngày rất thuận lợi, lúc chuẩn bị đóng cửa, các đồng nghiệp đều bảo Kiều Nhạc đưa Kiều Mãn về nhà trước.

Lúc Kiều Nhạc trở vào phòng nghỉ, Kiều Mãn đã khò khò trên giường gấp rồi.

Giường chỉ có 80cm, nhưng Kiều Mãn còn bé nên rất vừa vặn, ôm vịt Koduck(*) ngủ ngon lành, Kiều Nhạc đi vào cũng không tỉnh.

(*) Vịt Koduck:

Kiều Nhạc đánh thức Kiều Mãn: "Bé yêu ơi, mình về thôi."

Kiều Mãn dụi dụi mắt, dậy liền gấp gọn chăn, chờ Kiều Nhạc dọn giường vào góc rồi cùng nhau về nhà.

Trên đường trở về, Kiều Nhạc nói mấy ngày nữa mình sẽ khá bận, nên Kiều Mãn sẽ ở nhà Phương Gia Tự trong những ngày đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!