Chương 7: Dép đi trong nhà 8000 tệ.

Đối với Kiều Nhạc mà nói, bạn bè còn ít xã giao, huống chi cậu với Thẩm Hạc Xuyên còn không có cơ hội được làm bạn nữa là.

Cậu có thể nhận món ngon của Thẩm Hạc Xuyên, nhưng lại không thể yên tâm, thoải mái hưởng thụ.

Có vẻ Thẩm Hạc Xuyên nhìn ra được tâm lý của cậu, không nhiều lời, đến bàn trà lấy điện thoại, đưa mã nhận tiền cho Kiều Nhạc: "Một nửa là được, tôi cũng ăn."

Kiều Nhạc thao tác nhanh nhẹn chuyển tiền: "Vâng."

Ship xong rồi, đồ ăn cũng đã xơi, Kiều Nhạc không còn lý do nán lại, hơn nữa còn phải về quán bar, nên nhấc túi rác lên, nói với Thẩm Hạc Xuyên: "Vậy tôi đi đây ạ! Chào Thẩm tiên sinh ạ!"

Thẩm Hạc Xuyên gật đầu: "Đi cẩn thận."

Xã giao đến vậy là hết, Kiều Nhạc đứng ở huyền quan thay lại giày, để đôi dép gấu đi trong nhà vào phía dưới tủ, mở cửa rời đi.

Cậu đi rồi, trong nhà yên tĩnh trở lại.

Thẩm Hạc Xuyên mở điện thoại, tầm mắt dừng lại trên thông báo nhận tiền.

[Ngài nhận được tiền từ "Kiều Nhạc Nhạc Nhạc Nhạc".]

88 tệ.

Trong suốt 32 năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên Thẩm Hạc Xuyên nhận được khoản tiền bé xíu như vậy.

Nói thế nào nhỉ, nghiêm túc đến... đáng yêu.

Thẩm Hạc Xuyên chăm chú nhìn thông báo một chốc, kiềm không được mà cười nhẹ, lý do vì sao thì chính anh cũng không biết nữa.

Chỉ cảm thấy tâm trạng tốt thôi.

Anh đang miên man nghĩ thì điện thoại trong tay đột nhiên reo chuông, màn hình hiển thị "Bùi Văn Kính", là bạn thân lâu năm của anh.

Thẩm Hạc Xuyên tiện tay bấm nhận, giọng điệu trêu chọc của Bùi Văn Kính xen lẫn giữa tiếng nhạc ồn ào: "Bạn hiền ơi, tôi nghe nói bạn đi xem mắt con gái nhà họ Trình hả?"

Anh đã quen Bùi Văn Kính nhiều năm, bố mẹ hai bên cũng vô cùng thân thiết, nên cũng chẳng lạ khi Bùi Văn Kính biết chuyện giữa anh và Trình Gia Vanh.

Chẳng qua đã trôi vào dĩ vãng không biết bao lâu rồi, Thẩm Hạc Xuyên cầm điện thoại đi vào phòng làm việc: "Ngày nào ông cũng chỉ để ý mấy chuyện ba xu vớ vẩn này à?"

"Sao lại ba xu vớ vẩn được, tôi đang lo cho ông mà." Bùi Văn Kính cười haha: "Khi nào cưới đấy? Tôi chuẩn bị xong hết tiền mừng rồi!"

"Cứ giữ lấy mà tiêu." Thẩm Hạc Xuyên chẳng có hứng thú.

"Không thích hả?" Bùi Văn Kính chặc lưỡi: "Nghe nói gái cưng nhà họ Trình mới tốt nghiệp, so ra phải ít hơn 8-9 tuổi nhỉ? Chắc chắn ông không thích người nhỏ tuổi như vậy, nhưng mẹ ông đang giục hơn cháy nhà mà? Có việc gì cần tôi giúp cứ thoải mái!"

"Không cần." Thẩm Hạc Xuyên mở máy tính: "Đã có người giúp rồi."

"Ai cơ?" Bùi Văn Kính tò mò, mấy nay anh đi du lịch nước ngoài, nay mới về liền hay tin Thẩm Hạc Xuyên đi xem mắt, vội vàng gọi điện hỏi thăm: "Tôi có biết không?"

Biết không à? Hẳn là không rồi.

Thẩm Hạc Xuyên thầm nhủ, tôi cũng mới quen người ta thôi.

Thấy anh đột nhiên im lặng, Bùi Văn Kính tăng âm lượng: "Sao im thế? Là ai hả?"

"Không có gì." Thẩm Hạc Xuyên ngừng nghĩ, hỏi vấn đề bản thân khá quan tâm: "Ngoài xem mắt thì ông còn nghe nói gì nữa?"

"Hở?" Bùi Văn Kính ngớ ra: "Còn có gì nữa à? Tôi chỉ nghe bà bô kể ông đi xem mắt, tưởng mùa xuân của ông sắp đến nên gọi hỏi thăm đó."

Xem ra tai tiếng buộc garo vẫn trong vòng an toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!