Dẫu gì việc đàn ông sinh con đúng là quá hiếm lạ, phẫu thuật không hề đơn giản, mất nhiều thời gian hơn so với sinh mổ thường.
Trước khi phẫu thuật, bác sĩ cảnh báo về các rủi ro, Thẩm Hạc Xuyên cũng đã ký vào giấy miễn trừ trách nhiệm.
Trong suốt quá trình, những người chờ ở ngoài cũng rất lo lắng.
Ông cụ Thẩm tuổi cao, cả nhà không muốn để cụ để, nhưng cụ dứt khoát muốn chờ, cũng chỉ có thể chiều theo ông cụ.
Ngô Tuệ Lam và Trần Lệ nắm tay, vỗ về lẫn nhau.
"Đừng lo, bác sĩ là người có kinh nghiệm." Thẩm Chính Hòa trấn an mọi người: "Chúng ta cứ bình tĩnh, cả nhà đừng lo quá."
Ngô Tuệ Lam nhìn ông: "Vậy ông đừng rung chân nữa."
"..." Thẩm Chính Hòa cứng họng, ông có cái tật là cứ bồn chồn là chân run.
Mãi lâu sau cánh cửa mở ra, ai cũng hối hả đi tới, y tá mỉm cười: "Phẫu thuật rất thành công, là thai long phượng, hai bé rất khoẻ mạnh."
Cả nhà thở phào: "May quá! Người lớn cũng ổn chứ y tá?"
Y tá: "Sản phu cũng rất ổn định, chờ một lát là ra được."
Lúc Kiều Nhạc tỉnh thì đã nằm trong phòng VIP của trung tâm ở cữ Lập Hoa.
"Nhạc Nhạc!" Thẩm Hạc Xuyên luôn túc trực cạnh giường bệnh là người đầu tiên phát hiện ra: "Em tỉnh rồi à? Sao rồi? Có khó chịu ở đâu không?"
Ngô Tuệ Lam và Trần Lệ đang chọc các cháu, nghe động tĩnh liền đến bên giường, quan tâm hỏi Kiều Nhạc: "Con sao rồi?"
Kiều Nhạc động đậy: "Con không có cảm giác gì cả, sinh xong rồi ạ?"
"Xong rồi! Nhưng chưa hết thuốc tê nên lát mới đau." Trần Lệ cười bảo: "Hai nhóc khoẻ lắm, là long phượng đấy."
"Long phượng ạ?" Kiều Nhạc vô cùng kinh ngạc: "Con siêu thế cơ à?"
Họ chưa từng hỏi giới tính nhai nhi, ôm tâm trạng mở blind box, chẳng ngờ lại khui được secret.
"Con giỏi lắm!" Ngô Tuệ Lam nhịn không được mà khen, cùng Trần Lệ bế hai bé qua cho cậu nhìn.
Em bé mới sinh còn nhỏ xíu, da trắng trẻo khiến mái tóc tơ đen, bóng càng thêm nổi bật. Dù cả hai đang nhắm nghiền mắt, nhưng vô cùng đáng yêu.
Kiều Nhạc ngắm các con, tim mềm nhũn, đưa tay xoa hai gò má nho nhỏ, lại vuốt mái tóc mềm.
"Bé nào lớn hơn ạ?" Cậu lơ mơ hỏi, hai nhóc thật sự như đúc cùng một khuôn, chẳng biết lớn nhỏ là đứa nào.
Trần Lệ nhìn em bé mình đang ôm: "Đây là chị."
Ngô Tuệ Lam vỗ bé cưng trong lòng mình: "Còn em trai đây."
Là hai chị em.
Kiều Nhạc muốn ôm các con, nhưng mới mổ xong nên bảo Thẩm Hạc Xuyên: "Anh cho em xem các con với!"
"Ừ!"
Thẩm Hạc Xuyên đón con trai từ tay Ngô Tuệ Lam, bế trong lòng.
Trong thời gian Kiều Nhạc mang thai, người bố trẻ Thẩm Hạc Xuyên mới bắt đầu học cách bế trẻ sơ sinh, pha sữa thế nào, thay tã kiểu gì.
Anh ôm con đến thành giường của Kiều Nhạc, đặt sát vào đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!