Chương 65: Các bé ra đời.

Từ khi Kiều Nhạc tỏ tình ở bờ sông, Thẩm Hạc Xuyên thầm nhủ mình cũng phải chuẩn bị một buổi thổ lộ thật hoành tráng mới được.

Anh đã lên kế hoạch bắn pháo hoa rộn ràng ở Lệ Loan, hoặc dùng drone trình diễn, chỉ không ngờ cuối cùng lại tâm tình ở nơi thôn nhỏ im ắng này.

Không có âm nhạc cùng hoa tươi, cũng chẳng có ánh nến và rượu ngon.

Cả hai đều chẳng chuẩn bị bất kì thứ gì, thậm chí Kiều Nhạc vẫn đang đi dép lê từ nhà.

Nhưng trong hoàn cảnh này, giờ khắc này, chính là thời điểm đẹp nhất.

Thẩm Hạc Xuyên tỏ tình xong, Kiều Nhạc ngẩn ngơ nhìn đối phương.

Thời gian này sớm chiều bên nhau, cậu có thể cảm nhận được tình cảm của Thẩm Hạc Xuyên, từng giây từng phút đều là tình yêu không thể giấu.

Còn cậu, cũng từng giây từng phút rung động với Thẩm Hạc Xuyên.

Nhưng chưa bao giờ tưởng tượng nổi, ngay từ lúc bắt đầu Thẩm Hạc Xuyên đã thích mình.

Anh nói vì thích nên mới có hợp đồng, mà không phải sau khi có hợp đồng mới thích.

Trong đôi mắt dịu dàng lại đong đầy tình cảm của Thẩm Hạc Xuyên, cậu đột nhiên ngộ ra tại sao đối phương lại ngẩn người khi được mình tỏ tình.

Vì tình yêu đến từ hai phía luôn là điều tuyệt vời nhất.

Ngày đông lạnh lẽo, nhưng Thẩm Hạc Xuyên chỉ dùng một câu đã khiến tim Kiều Nhạc đập như trống, nóng muốn bỏng toàn thân.

"Sao hai đứa vẫn ở đây hóng gió vậy?"

Giọng nói vang lên khiến cả hai giật mình, ông bác vừa nãy quay lại, tay cầm một xâu bánh chưng mới vớt khỏi nồi: "Ăn bánh chưng không? Ông mới lấy từ nhà ông Tam Lương."

Ông Tam Lương là ai thì Kiều Nhạc không biết, chưa kịp từ chối thì đối phương đã dúi cho hai cái bánh chưng.

Bánh nóng hôi hổi, cũng may người làm đã xâu dây lạt nên không sợ phỏng tay.

Kiều Nhạc nói: "Cảm ơn bác ạ."

Ông khua tay, bảo: "Lạnh lắm đấy, mau về nhà đi!" rồi xách bánh chưng bỏ đi.

Chỉ còn lại hai người với hai cái bánh chưng, anh nhìn em, em nhìn anh, không hẹn mà cùng bật cười.

Kiều Nhạc khươ khươ bánh trong tay: "Thẩm Hạc Xuyên, người ta tỏ tình toàn tặng hoa với quà, anh chẳng giống người bình thường, còn có người tặng bánh chưng hộ chứ."

Thẩm Hạc Xuyên cũng buồn cười: "Anh không định tỏ tình hôm nay, tại còn có kế hoạch khác nữa."

Lần đó Kiều Nhạc cũng nói y vậy, cả hai liếc nhau, không thể ngăn nổi ý cười.

"Đi về nha?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.

"Về thôi ạ."

Cặp chồng chồng cầm bánh chưng về nhà, cái bóng đổ dài dưới đèn đường.

Về đến nhà, Trần Lệ hỏi bánh chưng ở đâu ra, Kiều Nhạc đáp được ông bác nọ cho, nhưng tên bác ấy là gì cậu không nhớ.

Mới ăn cơm chưa bao lâu nên Kiều Nhạc vẫn đầy bụng, nhưng bánh chưng mới luộc rất thơm, cậu thèm thuồng lột vỏ một cái, ăn được một nửa thì thẩy sang cho Thẩm Hạc Xuyên giải quyết.

Thẩm Hạc Xuyên không chê, xử lý trong hai, ba miếng rồi giục cậu đi tắm còn ngủ.

Kiều Nhạc tắm xong liền lên gác, Thẩm Hạc Xuyên bị Lương Kiến Thành gọi lại tâm sự, đến lúc lên phòng thì Kiều Nhạc đã ngủ rồi, còn chừa cái đèn ngủ cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!