Chương 64: Nguồn gốc của hợp đồng.

Cho đến khi ra khỏi toà nhà tập đoàn Hoa Lang, Lương Thục Linh vẫn còn hoảng hốt.

Trước khi đi, Thẩm Hạc Xuyên bắt bà ký thoả thuận tự nguyện từ bỏ quyền nuôi dưỡng Kiều Mãn.

Lương Thục Linh đột nhiên mờ mịt, bên tai vẫn còn vang vọng tiếng Kiều Nhạc: "Chào, cả đời này đừng bao giờ gặp lại."

Bà nhận thức rõ ràng, giờ đã thật sự mất đi cả hai đứa con.

Dù là Kiều Nhạc từng yêu bà hết mực, hay Kiều Mãn bi bô gọi mẹ, đã không còn bất kỳ liên quan gì đến bà ta nữa.

Tiếng chuông điện thoại réo rắt trong túi, bà ta bừng tỉnh, lấy điện thoại ra.

Người gọi là Lưu Phong, hỏi vợ đi đâu, giọng vô cùng bực bội.

Thật ra tính nết của Lưu Phong rất tệ, Lương Thục Linh đã biết rõ từ khi mới quen, nhưng để leo lên tầng lớp cao hơn, bà ta vẫn luôn nhẫn nhịn.

Lương Thục Linh không ngờ Lưu Phong về nhanh vậy, nghe giọng có thể biết ông ta không đạt được mục đích, bà ta đi chuyến này cũng ra về tay không, quyết định không thể để chồng mình biết.

"Ở khách sạn buồn quá, tôi ra ngoài hít thở không khí." Lương Thục Linh tìm đại lý do: "Ông về rồi à? Tôi quay lại ngay đây."

Lưu Phong trong điện thoại rất hùng hổ, Lương Thục Linh không dám cúp điện trước, chờ ông ta tắt rụp mới cất di động.

Bà ta quay đầu nhìn toà nhà Hoa Lang, sau đó mới vẫy taxi.

Cùng lúc này, trên tầng cao nhất của toà nhà.

Kiều Nhạc cất thoả thuận, nhớ lại dáng vẻ uy hiếp Lương Thục Linh của Thẩm Hạc Xuyên, trêu ghẹo: "Thẩm tổng, nãy anh giống tổng tài bá đạo ghê!"

"Chỉ giống thôi à?" Thẩm Hạc Xuyên nhướn mày: "Chứ không phải đúng vậy sao?"

"Không phải." Kiều Nhạc đáp: "Nếu đúng là thế thì sẽ không chỉ dừng lại ở uy hiếp đâu."

Nụ cười của Thẩm Hạc Xuyên vụt tắt: "Thật sự anh rất muốn làm vậy."

Nhưng nghĩ cho Kiều Nhạc, lại không nỡ xuống tay.

"Thôi." Kiều Nhạc không nấn ná ở vấn đề này nữa: "Cứ vậy đi, sau này đừng dây dưa là tốt nhất, không cần phải phí thì giờ với bọn họ làm gì."

Thẩm Hạc Xuyên thấy vẻ mặt thanh thản của đối phương, thầm nhủ cậu đã thực sự buông xuôi, cũng yên lòng.

Tình trạng hiện tại của Kiều Nhạc khá nhạy cảm, anh cũng không mong cậu phải dồn sự quan tâm lên những thứ không đáng.

Hai ngày sau, Kiều Nhạc nhận được điện thoại của cậu ở quê, ông bảo Lương Thục Linh đã quay lại Hong Kong, nhờ anh trai chuyển lời cho Kiều Nhạc, mai này sẽ không quấy rầy họ nữa.

Kiều Nhạc vừa khám thai xong, nghe thế liền: "Dạ", nói cháu biết rồi.

Lương Kiến Thành hỏi Tết Nguyên Tiêu có về quê không. Kiều Nhạc nhớ mình chưa kịp báo việc có thai, vừa lúc chưa phải đi học, liền đáp có.

Cúp điện thoại, Kiều Nhạc nói Tết Nguyên Tiêu mình sẽ về quê, hỏi Thẩm Hạc Xuyên có thời gian không.

"Em muốn nói chuyện của các con với cậu mợ à?" Thẩm Hạc Xuyên hỏi.

"Vâng ạ, phải để họ biết chứ." Kiều Nhạc gật đầu, cậu mợ là người nhà, không muốn giấu diếm, dù gì mai này cũng phải đưa bọn trẻ về quê mà.

Đương nhiên Thẩm Hạc Xuyên sẽ không để cậu đi một mình, anh đâu có yên tâm, cầm tay đối phương: "Anh về cùng em."

"Dạ."

Đến Tết Nguyên Tiêu, Kiều Nhạc cùng Thẩm Hạc Xuyên về thị trấn Lưu Hà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!