Kiều Nhạc đến rất nhanh, lúc cậu đẩy cửa đi vào phòng khách, Lương Thục Linh hơi sững sờ.
Sau khi bình tĩnh lại, bà đứng dậy khỏi ghế, vui mừng nhìn Kiều Nhạc: "Nhạc Nhạc! Là con thật à!"
Thẩm Hạc Xuyên lại rất điềm tĩnh, vì đã được Judy báo trước, vẫy tay với cậu: "Em đến rồi."
Kiều Nhạc đi đến cạnh anh, nói đầy ám chỉ: "Nghe nói có người lùng sục tìm em khắp nơi, nên em đến nhìn mặt một lần, không làm phiền các anh chứ?"
"Đương nhiên là không rồi." Thẩm Hạc Xuyên đáp, thấy đối phương chỉ mặc mỗi áo khoác, khăn, mũ đều không mang: "Sao không mặc ấm hơn? Em có lạnh không?"
"Em lái xe đến mà, không lạnh."
Lương Thục Linh thấy cả hai coi bà như không khí, lại gọi một tiếng Kiều Nhạc.
Lúc này cậu mới xoay sang, nói một câu: "Chào bà."
Câu chào vô cùng xa lạ khiến Lương Thục Linh sượng sùng, lại nghe Kiều Nhạc nói tiếp: "Đến muộn nên không biết bà đang nói gì? Có thể lặp lại cho tôi biết không?"
Thẩm Hạc Xuyên kéo cậu ngồi xuống: "Chỉ đang tâm sự những chuyện ngày xưa của em thôi."
Lúc Lương Thục Linh mới đến, Thẩm Hạc Xuyên bảo nhân viên dẫn bà vào phòng tiếp khách, khi anh xuất hiện, Lương Thục Linh cũng giới thiệu mình là người quen của Kiều Nhạc giống lúc trao đổi với lễ tân.
"Người quen?" Thẩm Hạc Xuyên lặp lại, sâu xa thăm dò: "Là quen thân cỡ nào mà Lưu phu nhân phải tự đến cửa tìm tôi?"
Lương Thục Linh không biết Kiều Nhạc đã tiết lộ thân phận của mình cho Thẩm Hạc Xuyên hay chưa, lưỡng lự: "Tôi với Nhạc Nhạc là..."
Thẩm Hạc Xuyên thấy vậy, thấu hiểu lòng người mà nói: "Lưu phu nhân có lý do khó nói à?"
"Đúng là có đôi chút." Lương Thục Linh cười khổ: "Để cậu cười chê rồi."
Thẩm Hạc Xuyên ra vẻ không hiểu: "Ồ?"
"Thật ra tôi là mẹ ruột của Kiều Nhạc." Lương Thục Linh cắn răng nói, nếu đã bước được vào toà nhà Hoa Lang, cũng gặp được Thẩm Hạc Xuyên, không thể bỏ lỡ cơ hội tốt nhường này.
Dù cho mối quan hệ với Kiều Nhạc thế nào, sự thật thì bà chính là mẹ ruột của cậu, Thẩm Hạc Xuyên là con rể của bà ta.
Một đứa là con trai, một đứa là con rể, ít nhiều vẫn phải nể mặt.
Nói xong, trông vẻ mặt của Thẩm Hạc Xuyên rất bình tĩnh, không hề kinh ngạc, thầm nhủ quả nhiên là Kiều Nhạc đã từng nhắc, chỉ không biết có nói bà ta vô tình vô nghĩa, bỏ bê cậu với Kiều Mãn hay không.
"Tôi và Nhạc Nhạc..." Lương Thục Linh dừng một chút, hỏi dò: "Nhạc Nhạc đã từng nhắc đến tôi à?"
Thẩm Hạc Xuyên: "Có nói qua."
"Thằng bé nói thế nào?" Lương Thục Linh truy hỏi, sau đó mới nhận ra mình quá mức sốt sắng, dần dịu xuống: "Tôi với Nhạc Nhạc đã mấy năm không gặp nên rất nóng ruột, mong Thẩm tổng đừng trách."
Thẩm Hạc Xuyên gật đầu: "Tôi hiểu."
Lương Thục Linh thầm mừng rỡ, đối phương lại tiếp tục: "Nhưng không biết hôm nay bà đến đây với thân phận Lưu phu nhân hay là mẹ của Nhạc Nhạc?"
Vế trước là dùng quan hệ để hợp tác, vế sau là dùng quan hệ để làm thân.
Lương Thục Linh tự biết không được gấp gáp, giấu diếm cười: "Thẩm tổng nói gì vậy, đương nhiên là mẹ cười Nhạc Nhạc rồi."
"Vậy à." Thẩm Hạc Xuyên không tỏ rõ thái độ: 'Vậy sao Lương phu nhân không liên lạc trực tiếp với Nhạc Nhạc?"
Lương Thục Linh: "..."
Nói vớ vẩn gì vậy, nếu liên lạc được với Kiều Nhạc thì bà ta chạy đến tập đoàn Hoa Lang làm gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!